Tuesday, September 25, 2018

mắt mở vẫn say nồng

mắt mở vẫn say nồng

mắt mở vẫn say nồng from Phap Than on Vimeo.

Có thể rồi ngày sẽ lặng.  Tôi nghĩ vậy.  Vì cuộc đời phải có bốn mùa. Như hôm nay tôi đứng im nhìn mặt trời loáng thoáng trên sóng nước lăn tăn. Tôi ngồi dưới một tàng cây xanh, lá với nắng xôn xao trên đầu. Thảm cỏ xanh chạy dài xuống tận cuối đồi.
    Tôi có những nỗi suy tư, muộn phiền và muốn nắm tay nhau đi cho cuộc đời trở lại lặng yên.  Cho tôi một lần làm thơ. Những bài thơ năm chữ, rơi như những hạt mưa xuống ướt cuộc đời.  Thật trong và thật đơn sơ.  Nhẹ hơn mây, theo gió bay đi phiêu du ngàn trùng xa về nơi biển khơi, khe núi.
    Ở một nơi ta về, cuộc đời có xanh không?  Có những con đường trải vàng lá thu, phủ ánh hoàng hôn không?  Có những đêm trăng tỏ không? Có mặt trời bình minh lóng lánh trong những hạt sương trên tờ lá xanh không?  Tôi muốn nằm xuống êm êm, ngủ vùi cho đến hết một mùa. Đừng đánh thức tôi dậy bạn nhé, dẫu trời đã vào xuân.
    Con đường đi nhỏ có trải những viên sỏi trắng, lạo xạo dưới chân. Bạn nghe có nhớ gì không?  Cái thuở ấy, trưa nắng cháy, không một tờ lá động đậy, chúng mình rủ nhau ra rừng bắt bướm.  Những cánh bướm vàng đen, tím, đỏ.  Người ta đem về ép khô, bảo là đẹp.
    Đôi khi có những hạnh phúc mà mình không chạm đến được.  Nó sẽ vở tan.  Vì chúng ta đều cũng chỉ là những con người.  Thôi thì hãy ngồi yên, nghe tiếng suối chảy, tiếng thủy tinh trong như tiếng nắng.  Ai lại còn có những ai trong ngày tháng.
    Trời trưa nay nắng, nhớ trưa quê mình bên giòng sông nước đục phù sa quê nội.  Tuổi thơ thả theo cánh diều bay cao trên những cánh đồng, trên ruộng lúa, có nước bùn, có con trâu đen...
    Trở về ngày ấy có vài chiếc cốc nhỏ đơn sơ, bãi cỏ xanh và một niềm mơ ước.  Giấc mơ ấy vẫn còn thả bay cao, ngủ yên trong mây, trôi trong gió.  
    Tôi muốn vào thăm một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn leo lên những bậc thềm cao đứng nhìn xuống một thung lũng đầy gió lộng.  Tôi muốn vào thiền đường trong một buổi sáng sớm, ngồi quấn mình trong chăn như một con tằm nằm trong kén ươm mơ một hạnh phúc.  Tôi muốn nhặt một lá bồ đề ép vào trang kinh cũ.  
    Tôi muốn xách một thùng nước làm bằng gỗ trong một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn thấy núi không phải là núi và sông không phải là sông. Tôi muốn thấy núi cũng chỉ là núi và sông cũng chỉ là sông.
    Tôi muốn gom vũ trụ, góp thời gian cất vào trong hạt bụi bay giữa không gian.  Tôi muốn đọc một bài thơ thiền bình dị:
Mưa tạnh, khe núi tĩnh
Ngủ mát dưới rừng phong
Nhìn lại cõi nhân thế
Mắt mở vẫn say nồng.
Tôi muốn đi, đứng, nằm, ngồi thong thả trong trời đất, như một chiếc lá vàng chín rơi trên một ao nước tĩnh lặng giữa rừng thu - nhẹ như bóng mây trong khe núi.
    Ngày mai trời có lỡ mưa xin nhớ che đầu, lỡ ướt tóc nhau rồi, cuộc đời sẽ nhuốm bệnh. Ta hãy nắm lấy tay nhau cho nghe đời ấm áp.  
    Cuộc đời này tôi sẽ gom lại trong chiếc chiếu ngồi thiền và đem phơi dưới nắng. Chuyện vô thường. Chỉ có một ngày mưa thôi.  Đời chắc sẽ không làm gì để cho ta ướt át mãi đến thiên thu...
nguyn duy nhiên

free hit counter

Tuesday, September 18, 2018

Đâu có gì là tầm thường

Đâu có gì là tầm thường

Bạn biết không, chúng ta đâu cần phải giàu có, hoặc là vua chúa mới có thể hưởng được hạnh phúc với những cái sang đẹp, cao quý của cuộc đời.
    Có lần, tôi đọc một bức thư của văn hào Pháp Marcel Proust viết gởi cho một anh thanh niên trẻ nhà nghèo.  Ông ta tưởng tượng ra chàng thanh niên ấy ở trong một căn gác nhỏ chật hẹp, sống một đời rất tầm thường. Anh ta ngồi một mình trong bóng tối, bên cửa sổ, mơ tưởng đến những cuộc sống xa hoa của xã hội Paris thời ấy, với những buổi tiệc linh đình, với những lâu đài tráng lệ, những buổi dạ vũ thâu đêm...

Tuesday, September 4, 2018

Bước thận trọng

Bước thận trọng

Có người hỏi thiền sư Cô Phong Giác Minh (1271-1361) “Tinh yếu của Thiền là gì?” Ông đáp, “Bước thận trọng” (Watch your step).
    Ngày nay, nếu bạn bước vào những thiền viện thuộc dòng Lâm Tế ở Nhật bản, tại những bậc thang ra vào thường có treo một tấm bảng viết câu ấy của Thiền sư Giác Minh “Bước thận trọng.”