Sunday, March 1, 2026

Mắt ngắm trăng được nghỉ

mắt ngắm trăng được nghỉ

Mùa này vào cuối thu, trời lạnh, và dường như lá rơi nhiều nhất là vào tháng này, khi trời có nhiều mưa. Vào những chiều lộng gió, ngàn chiếc lá bay theo những hạt mưa rơi tất tả mù trời. Có hôm ngồi trong phòng đọc sách, loáng thoáng bóng lá bay đầy bên ngoài cửa sổ mà tôi giật mình ngỡ tuyết đang rơi. Trời thu bên này rất đẹp! Đi trên con đường ngập gió với một không gian đầy màu sắc bay, dễ khiến ta liên tưởng đến cuộc sống của mình giữa những biến đổi của cuộc đời.
    Có những hôm trời lộng gió, tôi ngồi lại trên chiếc ghế gỗ bên bờ hồ, ngắm những chiếc lá bay thành đàn trên không trung, mặt nước gợn xa theo từng làn gió lớn. Tôi có cảm giác như mình đang ngồi thật yên giữa vòng xoay của đất trời, khi vũ trụ chuyển mùa sang.
    Và giữa một cuộc đời luôn biến đổi này, chúng ta giữ cho mình một sự tĩnh lặng, bất động hay là cứ vững chải bước theo những biến chuyển của cuộc sống bạn hả? Theo ông Alen Watts, thì thật ra tất cả chỉ là một mà thôi, nhờ tiếp tục bước đi mà ta lại đứng được yên. Ông chia sẻ những nhận xét của mình như sau.
Bước đi trên vòng xe
“Dường như mọi nguyên lý cơ bản của cuộc sống đều có thể diễn tả được qua hai đường lối trái ngược với nhau.
    Có người bảo rằng muốn đạt được tuệ giác cao tột nhất, ta phải có một sự tĩnh lặng và bất động giữa những phong ba bão táp của cuộc đời. Và có người lại cho rằng, ta phải bước tới theo với những biến chuyển của cuộc sống, không được dừng lại một giây phút nào, cho dù vì sợ hãi tương lai trước mắt, hoặc ngoái nhìn lại hối tiếc những gì đã qua.
    Hạng người thứ nhất là những người lặng yên nghe một bài nhạc, để cho dòng chảy của những âm thanh, nốt nhạc, trôi qua tâm mình mà không hề bắt giữ hoặc thúc hối chúng. Họ cũng giống như bậc chân nhân của Trang Tử, tâm họ như một tấm gương không dính mắc, không hề ghét bỏ những gì nó tiếp nhận, mà cũng không hề lưu giữ lại.
    Hạng người thứ hai là những người múa theo bài hát, bước nhịp nhàng theo từng nhịp điệu, tay chân của họ trôi chảy tự nhiên, không dừng lại và cũng không vội vã, như mây trời nhẹ trôi theo hơi thở của một làn gió.
    Một người thì dường như soi chiếu sự việc khi nó đi ngang qua, và một người kia thì chuyển động theo với chúng. Thật ra, cả hai quan điểm ấy đều là thiết yếu, vì muốn có được một tuệ giác ta phải vừa bước đi mà cũng vừa giữ cho yên.
    Hãy xem cuộc sống như một vòng xe quay với một người bước đi trên đó. Khi ta bước đi, vòng xe xoay theo về phía mình theo mỗi bước chân. Và nếu như ta muốn không để bị vòng xe đẩy ta ngược lại và té ngửa xuống đất, thì ta phải bước đi theo cùng một tốc độ quay của chiếc bánh xe. Và nếu như ta cố đi nhanh hơn, thì mình sẽ trược ngã té úp mặt tới phía trước.
    Trong mỗi giây phút chúng ta đều đứng trên đỉnh của vòng xoay ấy. Và bất cứ khi nào chúng ta cố gắng bám níu vào một giây phút hiện tại, vào một điểm nào đó trên vòng xe, ta sẽ không còn ở trên đỉnh nữa, và mất ngay thăng bằng. Vì thế cho nên, nhờ không cố gắng nắm bắt giây phút này, mà ta lại giữ được nó. Ngay chính giây phút mà ta dừng lại, không bước đi, là ta không còn đứng yên được nữa.
    Nhưng thật ra điều này cũng còn có một sự thật sâu sắc hơn thế nữa. Với cái nhìn của vô hạn thì chúng ta đâu bao giờ có thể nào bước ra khỏi đỉnh cao của vòng xoay ấy, vì nó là một vòng tròn bất tận, không có trên và cũng không có dưới. Nơi nào bạn đứng, nơi đó chính là đỉnh điểm. Và vòng tròn ấy tiếp tục xoay là vì chính những bước đẩy nơi bàn chân của chính bạn.”
Mắt ngắm trăng được nghỉ
Tôi nhớ rằng, trong mỗi chúng ta đều có một tâm trong sáng và rỗng lặng, nó không hề dao động. Nhưng trong ấy có thể phát khởi lên những thấy biết, để tùy dụng mà ứng xử với những biến chuyển tự nhiên chung quanh. Chúng cần thiết để giúp ta tiếp xử với cuộc sống, nhưng tâm trong sáng ấy vẫn không hề dao động. Nhờ những bước chân tự nhiên giữa cuộc đời mà ta lại đứng được vững vàng hơn.
    Thật ra, đôi khi những thay đổi và chuyển biến trong cuộc sống lại giúp ta rất nhiều. Chúng giúp cho ta có dịp nghỉ ngơi, buông xả, bớt những mong cầu, biết quay nhìn lại và thấy ra được sự tỉnh lặng của mình hơn. Như trong một đêm trăng, những làn mây đến đi thỉnh thoảng lại che khuất một vầng trăng sáng đẹp, có thể khiến ta xao động. Nhưng nhờ vậy mà những tìm kiếm, cố gắng nhìn trăng, của mình, lại có dịp được buông thả và nghỉ ngơi.
Mây đến
mây đi
mắt ngắm trăng
được nghỉ.
(Thái Bá Tân)

Clouds now and then
give us a rest:
moonviewing
Basho

— Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên
free hit counter

Hãy để vầng trăng tự hiện

 






Thursday, February 26, 2026

Bình thường và gần gũi hơn ta nghĩ

 Bình thường và gần gũi hơn ta nghĩ

Cuộc sống cũng có những cái đẹp nhỏ, nó khiến ta phải đi tìm, phải thực tập, và phải biết cách sống sao cho thật trọn vẹn. Mà những cái hay đẹp, lạ kỳ ấy, nó có mặt ở khắp mọi nơi.

Có lần tôi được nghe một người nữ tu Thiên Chúa giáo chia sẻ về một kinh nghiệm của cô. Nhiều năm trước, vì muốn tạm lánh những công việc bận rộn, bề bộn của cuộc sống hằng ngày ở thành phố, cô quyết định tìm đến một tu viện hẻo lánh tại một miền quê.

Sunday, February 15, 2026

cọng cỏ ba lá lung lay

 cọng cỏ ba lá lung lay


Basho là một vị thiền sư thi sĩ Nhật Bản sống vào thế kỷ thứ 17. Ông cũng đã được công nhận như một nhà thơ Haiku nổi tiếng nhất của mọi thời đại. Có lần, Basho chia sẻ về nghệ thuật làm thơ của mình như sau,

    “Trong khi viết, ta đừng để mình bị ngăn cách với thực tại, dầu chỉ là một khoảng cách mỏng như một sợi tóc. Ta chỉ có thể hiểu được cây thông từ ngay chính cây thông, ta chỉ có thể học cây trúc từ chính ngay cây trúc… và sự đồng nhất ấy tự nó sẽ sáng tạo nên bài thơ của mình.”

Monday, February 2, 2026

Đừng tự lừa phỉnh mình

Đừng tự lừa phỉnh mình


Chúng ta thường nghe nói rằng chữ tu có nghĩa là sửa. Tu tập có nghĩa là ta sửa đổi để mình có thể được trở nên tốt đẹp hơn, sống an vui và hạnh phúc hơn. Nhưng vấn đề “sửa đổi” ấy cũng không dễ hiểu và đơn giản như chúng ta vẫn tưởng. Vì thế nào là sửa đổi, mà thật ra ta có thể thay đổi được những gì?

    Jules Shuzen Harris là một nhà phân tâm học và cũng là một giáo thọ thuộc truyền thống Thiền Tào Động Nhật bản. Ông Shuzen Harris có chia sẻ với học trò mình một bài nói chuyện với tựa đề là “Đừng tự lừa phỉnh mình.”

Friday, January 30, 2026

Không có sự lặp lại

không có sự lặp lại


Bà Maurine Stuart là một giáo thọ thuộc dòng thiền Lâm Tế, và cũng là một nhạc sĩ trình tấu piano, có chia sẻ như sau:

“Chúng ta bao giờ cũng là đang bắt đầu. Lúc nào cũng sẽ là lần đầu tiên của mình. Khi chơi piano, tôi thường đánh nhạc đến dấu hiệu lặp trở lại (repeat sign) trong bài nhạc. Thật ra ta có thể nào lặp lại đoạn nhạc ấy được chăng? Mỗi khi dạy học trò mình chơi piano, và khi đánh đến dấu lặp trở lại ấy, tôi bảo các em rằng, không có sự lặp lại. Chúng ta trở lại đầu của đoạn nhạc ấy, nhưng nó sẽ không bao giờ giống y như trước. Lúc nào cũng sẽ là mới tinh khôi.”

Monday, January 26, 2026

Ánh trăng trong trang kinh xưa

ánh trăng trong trang kinh xưa



Có lần trong một đêm trăng sáng chúng tôi đi với nhau trên một con đường làng ở miền quê, hai bên là cánh đồng cỏ mênh mông ngập ánh trăng, bập bềnh gió. Tôi ngửi được mùi nước, mùi cỏ dại của không gian miền quê, ngây ngây trong không khí. Tôi nghe tiếng lá xôn xao trong những bóng cây bên đường dưới ánh trăng. Tôi cảm thấy được cái bao la của không gian, trong tiếng gió lồng lộng cuối chân trời.

Tuesday, January 6, 2026

Buổi chia sẻ tại Tu Viện Viên Không, Houston Texas.

 🍂 Buổi chia sẻ:

NƯỚC BÙN VẪN TRONG

Con đường chuyển hoá: buông xả và bao dung

________________________________________

🍂Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên

________________________________________

🍂Thời gian & Địa điểm:

Ngày: Thứ Bảy, ngày 10 tháng 1 năm 2026

Giờ: 2:00pm chiều

Địa chỉ: Tu Viện Viên Không 10317 Windsor Ln, Houston, TX 77031

 




Sunday, December 21, 2025

Nhưng vẫn chuyển hóa được

Nhưng vẫn chuyển hóa được


Trong cuộc sống, có những khổ đau, có những vấn đề mà chúng ta không thể khắc phục hoặc giải quyết được, dù có dùng bất cứ một phương cách nào đi chăng nữa. Cũng có những phiền não không thể xóa bỏ hoàn toàn khỏi ký ức. Nhưng có điều là tất cả mọi thứ vẫn có thể chuyển hóa được.

    Phương cách để chuyển hóa là đón nhận nó với một thái độ trọn vẹn, như nó đang là, và ý thức rằng ta rộng lớn hơn vấn đề ấy. Thái độ đó giúp ta có một thái độ trong sáng, hành xử không dính mắc, và tạo cho sự việc có một không gian rộng mở, để chúng có thể tự chuyển hóa.