không có gì là đặc biệt
Lúc mà ta không còn ý niệm về sự thành đạt trong việc mình làm, đó mới thật sự
là thực hành.
Trong sự thực tập chúng ta làm nhưng không với một mục đích nào hết. Có thể
chúng ta cảm nhận rằng mình đang làm một việc gì đó quan trọng, nhưng thật
ra nó chỉ là một biểu hiện tự tánh của ta, nó đáp ứng với một ước vọng sâu
kín nhất trong ta. Nhưng ngày nào ta còn nghĩ rằng mình tu tập có một mục
đích, thì sự tu tập ấy vẫn chưa được trọn vẹn.
Nếu bạn cứ tiếp tục thực tập điều đơn giản này mỗi ngày, bạn sẽ đạt được
một số điều kỳ diệu. Trước khi bạn đạt được thì chúng là những gì kỳ diệu
lắm, nhưng sau khi bạn có rồi thì chẳng có gì là đặc biệt hết, vì tất cả chỉ
là một phần của bạn mà thôi. Ở Trung Hoa có một bài thơ viết:
Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều,
Vị đáo sanh tiền hận bất tiêu.
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự,
Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều.
Nghĩa là:
Khói tỏa Lô Sơn, sóng Triết Giang,
Khi chưa đến đó, những mơ màng
Đến rồi lại thấy không gì khác
Khói tỏa Lô Sơn, sóng Triết Giang.
Người ta nghĩ rằng nhìn những rặng núi cao có mây bay trong khe núi, nhìn
nước phủ ngập đến chân trời chắc là cảnh vật nhiệm mầu lắm. Nhưng nếu bạn
đến, bạn sẽ thấy chỉ là núi và nước. Thế thôi! Sự thật thì có gì là kỳ diệu
đâu!
Phật tánh chỉ là một tên gọi khác cho thực tánh của mình. Vì vậy, mặc dù
chúng ta không làm gì hết mà thật sự là đang làm. Chúng ta tự biểu hiện
chính mình. Ánh mắt của ta, giọng nói của ta, cách hành xử của ta đều biểu
lộ ra thực tánh ta. Điều quan trọng là ta biểu hiện nó ra bằng một lối giản
dị và tương xứng nhất, và biết trân quý những điền nhỏ nhặt nhất. Và chừng
ấy ta sẽ thấy được Phật tánh trong tất cả mọi sự vật, cho dù chúng tầm
thường đến đâu.
– Shunryu Suzuki
Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên dịch











