Thursday, November 25, 2021

chiều buông vẹn toàn




Theo tôi nghĩ thì mình chỉ thật sự có tự do và nghỉ ngơi khi ta có mặt trọn vẹn trong giờ phút này. Giờ phút này không có những bận rộn, không có những thúc hối, và cũng không có những căng thẳng như mình tưởng!

    Thật ra, nếu bạn nhìn lại, trong giờ phút này thực tại chỉ là ta với những cảm xúc trong khi mình đang ngồi, nằm hoặc đi, đứng. Còn những thứ khác chỉ là những lo nghĩ, tưởng tượng của mình về giờ phút hiện tại này mà thôi. Mà những gì ta nghĩ tưởng thì chúng không hoàn toàn thật có.

    Nếu ta cứ suy luận, phân tách về giờ phút hiện tại, thì trời có trong đến đâu, mây có trắng đến đâu, biển có xanh đến đâu, hoa anh đào có tinh nguyên đến đâu, con đường có đẹp đến đâu...  ta cũng không thể nào thấy chúng được.

    Nếu như ta biết có mặt trọn vẹn với những cảm xúc nào đang có mặt nơi thân, thấy được những lo nghĩ trong tâm, vì đó là những gì đang thật sự có mặt, với một tâm không phê phán, ta sẽ vẫn có thể tìm thấy một sự an ổn ở ngay giữa những lo âu, giữa những bận rộn hằng ngày của mình.

    Nó đơn giản thật đó, nhưng có lẽ vì quá đơn giản mà ta không thật tâm chú ý đến việc ấy. Ta hãy quay về với chính mình, để có được những thời gian nghỉ ngơi ngay trong một ngày bận rộn. Trong thời gian đi vào sở làm, đứng chờ xe bus, ngồi trong văn phòng… đều là những thời gian rất nhiệm mầu để ta thực tập nghỉ ngơi trong thinh lặng.

    Có những ngày đi trên con đường nhỏ phủ lá quanh bờ hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng phản chiếu bóng rừng cây, tôi có một cảm nhận vững vàng và bình yên.

    Trong cuộc sống, nhiều khi vì biết buông thả những mong cầu mà ta lại có thể tiếp xúc được với những thực tại rất tự nhiên, chân thật và sâu sắc, đó có thể là một buổi chiều cuối thu, tuy tiếng chuông ngân từ một ngôi chùa xa đã ngừng vang, nhưng trong không gian vẫn còn vương mãi hương thơm ngát…

Temple bells die out.
The fragrant blossoms remain.
A perfect evening!

               Basho

Chuông chùa đã lặng tiếng ngân

Hương hoa vẫn thoảng

Chiều buông vẹn toàn!

Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter
free hit counter

Monday, November 22, 2021

Trong sáng là tự nhiên

Trong sáng mới là tự nhiên

Đôi khi người ta thối lui trên con đường tu tập vì họ sợ rằng sự tu tập sẽ làm mất đi lòng say mê (passion) và sự tự nhiên (spontaneity) trong cuộc sống của họ. Họ thắc mắc không hiểu rằng tỉnh giáctự nhiên, hai đức tánh ấy có tương hợp với nhau không, hay là cái này sẽ tiêu diệt cái kia. 
    Câu hỏi đó rất là lý thú bởi vì nó cho ta thấy một sự hiểu lầm về tính tự nhiên của tập quán, thói quen, mà theo tôi thì nó chẳng tự nhiên một chút nào hết.

Thursday, November 18, 2021

cần bao nhiêu bước?

 cần bao nhiêu bước?



Căn lều của tôi nằm bên dưới một rặng thông có cành lá phủ thấp. Nơi này buổi tối ấm, buổi trưa mát. Ngoài cửa lều là một khoảng không gian mênh mông, nhìn xuống bên dưới một triền đồi cao. Phía bên kia là không gian bao la của trời biển, rộng mở, ôm mấy từng mây cũng đủ vừa.

Monday, November 15, 2021

Bà lão và năm đồng tiền vàng

Bà lão và năm đồng tiền vàng

Ngày xưa ở một làng quê hẻo lánh nọ có một bà lão. Bà ta không có ai thân thích và rất là nghèo. Mặc dù vậy bà là một người rất sùng đạo. Mỗi buổi tối, người ta thường thấy bóng của bà qua ngọn đèn dầu, quỳ tụng kinh trước một trang bàn thờ nhỏ. Tiếng bà tụng kinh êm êm hòa với tiếng mõ vang đều đi khắp xóm. Khi gà gáy canh một thì lời tụng hồi hướng công đức của bà cũng đã vang sâu vào trong tâm tưởng của những người dân làng.

Thursday, November 11, 2021

buông xả mới có chánh niệm

buông xả mới có chánh niệm

Ngày nay, dường như chánh niệm (mindfulness) được hướng dẫn để áp dụng vào trong nhiều lãnh vực, và như một phương cách giải quyết mọi vấn đề.  
    Như mỗi khi có một cơn giận hay buồn lo nào, chúng ta thường được nhắc nhở hãy dùng chánh niệm để tiếp xúc với cơn giận ấy. Và rồi với năng lượng của chánh niệm, những khó khăn ấy sẽ được chuyển hóa.

Monday, November 8, 2021

Đến rồi lại thấy không gì khác

Đến rồi lại thấy không gì khác


Lúc mà ta không còn ý niệm về sự thành đạt trong việc mình làm, đó mới thật sự là thực hành.

Trong sự tu tập chúng ta làm nhưng không với một mục đích nào hết. Có thể chúng ta cảm nhận rằng mình đang làm một việc gì đó quan trọng, nhưng thật ra nó chỉ là một biểu hiện tự tánh của ta, nó đáp ứng với một ước vọng sâu kín nhất trong ta.

    Nhưng ngày nào ta còn nghĩ rằng mình tu tập với mục đích để trải nghiệm một điều gì đó đặc biệt, thì sự tu tập ấy vẫn chưa được trọn vẹn.

Thursday, November 4, 2021

Thực tại nào của ta?

 Thực tại nào của ta?


Mấy năm trước đây, tôi và Joseph Goldstein có đi sang Calcutta để thăm một trong những vị thầy của chúng tôi là bà Dipa Ma. Bà ta lúc ấy cũng đã lớn tuổi lắm rồi, nên chúng tôi cũng muốn sang thăm bà càng sớm càng tốt. Thời gian thuận tiện cho chúng tôi ghé sang là giữa những khóa tu. Và điều ấy có nghĩa là chúng tôi sẽ đến Ấn độ ngay vào mùa mưa.

Monday, November 1, 2021

đã đến nơi rồi

đã đến nơi rồi



Văn hào Leo Tolstoy có kể một câu truyện về hai người bạn già.  Efim là một người giàu có và có một đời sống rất gương mẫu, ông không uống rượu, không bao giờ nói dối và được mọi người trong làng kính trọng.  Và ngược lại, bạn của ông, Elisha thì có một cuộc sống tạm đủ, thỉnh thoảng ông uống rượu, và hay ưa thích ca hát, vui chơi với bạn bè.

Thursday, October 28, 2021

nước suối vẫn thơm trong

nước suối vẫn thơm trong

Vậy mà trời đã vào thu. Ở miền rừng núi này trời bắt đầu thu vào đầu tháng chín, khi không gian chợt se lạnh vào mỗi sáng bước ra ngoài. Đáng lẽ tôi đã không hề hay biết, nếu sáng nay không chợt nhìn thấy những chiếc lá đỏ ối nằm rải rác trên con đường trải đá sỏi. 
    Tôi ngước lên nhìn rừng bắt đầu chuyển thu. Tôi đi ngang qua một cây, ngày hôm qua chỉ mới có một vài chiếc lá đổi màu, vậy mà sáng nay đã có nhiều chùm lá nhuộm đỏ. Mới đầu tháng chín, trời đã vào thu.

Monday, October 25, 2021

Một tỉnh thức bình thường

 Một tỉnh thức bình thường


Vài năm trước đây, khi tôi chuẩn bị đi hướng dẫn một khóa thiền tại một thành phố ở xa, một người trong ban tổ chức gọi đến hỏi xem tôi có cần những món ăn gì đặc biệt không.

    Tôi cám ơn sự chăm sóc của anh và nói cho anh ta nghe về những sở thích ăn uống của tôi. Tôi nói rằng tôi thường không ăn điểm tâm gì nhiều, nhưng thích uống cà phê mỗi buổi sáng.

Monday, October 18, 2021

không hiện hữu nhưng vẫn nhiệm mầu

không hiện hữu nhưng vẫn nhiệm mầu

“Nếu như không có một cái tôi, thì cái bệnh viêm khớp xương, arthritis, này là của ai đây?" Đó là một trong những câu hỏi mà tôi thường nghe những người mới bắt đầu học Phật hay nêu lên, và tôi cũng thường nhận được qua email.

Thursday, October 14, 2021

Vô hành

 Vô hành


Khi bạn thiền tập, dù chỉ trong chốc lát, đó sẽ là một thời gian của vô hành (non-doing). Ðiều quan trọng là bạn đừng nên nghĩ rằng vô hành đồng nghĩa với không làm gì hết. Thật ra hai việc ấy rất khác biệt. Vấn đề là ta có tỉnh thức hay không. Ðó là cây chìa khoá.

Vô hành là một kinh nghiệm nội tại

Bề ngoài chúng ta thấy dường như có hai loại vô hành: một là không làm những việc gì bên ngoài và hai là những hành động nào không có một sự dụng công. Nhưng cuối cùng ta sẽ nhận thấy rằng cả hai chỉ là một. Cái kinh nghiệm nội tâm mới thật sự quan trọng.

   Thiền tập gồm có việc tạo cho mình những giây phút dừng lại hết mọi hành động hướng ngoại và phát triển một sự tĩnh lặng. Lúc ấy ta không có một mục đích nào khác hơn là sống trọn vẹn với giây phút hiện tại. Không làm gì hết. Và có lẽ những giây phút vô hành ấy sẽ là một món quà quý báu nhất mà ta có thể tự ban cho mình.

Monday, October 11, 2021

Chẳng đáng đâu

 chẳng đáng đâu


Trong nhà thiền có câu truyện về một chàng dũng sĩ, samurai, anh là một vệ sĩ thân tín cho một vị lãnh chúa. Một đêm nọ, có một tên thích khách lẻn vào bên trong cung và giết chết vị lãnh chúa. Chàng dũng sĩ vì trách nhiệm và lời thề, anh phải đi tìm tên thích khách và trả thù cho chủ của mình.

Hành xử với tâm ý gì.

Sau mấy năm trời trèo non lội suối, cuối cùng anh tìm gặp được kẻ đã giết vị chủ của mình. Sau một trận đấu kiếm chết sống giữa đôi bên, chàng dũng sĩ đánh rơi gươm của tên thích khách và dồn hắn vào một góc tường.

    Trong khi anh đưa gươm lên, sửa soạn giết hắn, thì bất ngờ hắn ngước lên và nhổ nước miếng vào mặt anh. Chàng dũng sĩ chợt dừng gươm lại. Anh ta đưa tay lên lau mặt, rồi từ từ tra gươm vào vỏ. Anh hét to và ra lệnh cho tên thích khách kia hãy cút đi cho mau!