Monday, March 30, 2026
Sunday, March 29, 2026
bước vô thấy Phật
bước vô thấy Phật
Mùa Thu trở về đây với những ngày lạnh và buổi sáng sương mù, với màu nắng vẫn còn ở lại trên chòm cây sau khi mặt trời đã khuất. Tia nắng xuyên qua cành lá trên cao rót xuống mặt đất thành những đóm nắng lung linh.
Sáng nay trên con đường đầy lá, tôi chợt thấy có
một vật gì lấp lánh trên mặt đất, như một mảnh thuỷ tinh. Bước đến gần, thì
đó là một chiếc lá màu đỏ thật đẹp. Trên tờ lá những hạt sương đọng thành
một vũng nước nhỏ, có một tia nắng lấp lánh vụn vỡ phản chiếu trông như
những mảnh pha lê.
Có lẽ nhờ chiếc lá ấy biết mở ra tiếp nhận những
giọt sương mai, và luôn cả những sợi nắng của cuộc đời này, mà nó đẹp. Có lẽ
nếu như trong cuộc sống, ta biết buông bớt đi những sự tìm cầu không cần
thiết, mà tâm mình cũng được trở lại trong sáng tự nhiên hơn…
Sáng nay trời thật lạnh nên những tia nắng trên con
đường nhỏ lên núi lại càng thêm thấy ấm. Trong cái thấy thì mình đâu cần
dùng thêm đến lý lẽ hay chữ lời nào nữa làm gì bạn hả! Tôi nhớ đến mấy câu
thơ của Sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh,
Bước ra thấy núi tọa thiền
Bước vô thấy Phật an nhiên mỉm cười
Trong ngoài chẳng thấy chữ lời
Mình còn ham viết bụi rơi cửa sài
Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên
Thursday, March 26, 2026
Wednesday, March 18, 2026
Tuesday, March 10, 2026
Sunday, March 1, 2026
Mắt ngắm trăng được nghỉ
Thursday, February 26, 2026
Bình thường và gần gũi hơn ta nghĩ
Bình thường và gần gũi hơn ta nghĩ
Cuộc sống cũng có những cái đẹp nhỏ, nó khiến ta phải đi tìm, phải thực tập, và
phải biết cách sống sao cho thật trọn vẹn. Mà những cái hay đẹp, lạ kỳ ấy, nó có
mặt ở khắp mọi nơi.
Có lần tôi được nghe một người nữ tu Thiên Chúa giáo chia sẻ về một kinh nghiệm của cô. Nhiều năm trước, vì muốn tạm lánh những công việc bận rộn, bề bộn của cuộc sống hằng ngày ở thành phố, cô quyết định tìm đến một tu viện hẻo lánh tại một miền quê.
Thursday, February 19, 2026
Sunday, February 15, 2026
cọng cỏ ba lá lung lay
cọng cỏ ba lá lung lay
Basho là một vị thiền sư thi sĩ Nhật Bản sống vào thế kỷ thứ 17. Ông cũng đã được công nhận như một nhà thơ Haiku nổi tiếng nhất của mọi thời đại. Có lần,
Basho chia sẻ về nghệ thuật làm thơ của mình như sau,
“Trong khi viết, ta đừng để mình bị ngăn cách với thực tại, dầu chỉ là một khoảng cách mỏng như một sợi tóc. Ta chỉ có thể hiểu được cây thông từ ngay chính cây thông, ta chỉ có thể học cây trúc từ chính ngay cây trúc… và sự đồng nhất ấy tự nó sẽ sáng tạo nên bài thơ của mình.”
Monday, February 2, 2026
Đừng tự lừa phỉnh mình
Đừng tự lừa phỉnh mình
Chúng ta thường nghe nói rằng chữ tu có nghĩa là sửa. Tu tập có nghĩa là ta sửa
đổi để mình có thể được trở nên tốt đẹp hơn, sống an vui và hạnh phúc hơn. Nhưng
vấn đề “sửa đổi” ấy cũng không dễ hiểu và đơn giản như chúng ta vẫn tưởng. Vì
thế nào là sửa đổi, mà thật ra ta có thể thay đổi được những gì?
Jules Shuzen Harris là một nhà phân tâm học và cũng là một giáo thọ thuộc truyền thống Thiền Tào Động Nhật bản. Ông Shuzen Harris có chia sẻ với học trò mình một bài nói chuyện với tựa đề là “Đừng tự lừa phỉnh mình.”
Friday, January 30, 2026
Không có sự lặp lại
không có sự lặp lại
Bà Maurine Stuart là một giáo thọ thuộc dòng thiền Lâm Tế, và cũng là một nhạc sĩ trình tấu piano, có chia sẻ như sau:
“Chúng ta bao giờ cũng là đang bắt đầu. Lúc nào cũng sẽ là lần đầu tiên của mình. Khi chơi piano, tôi thường đánh nhạc đến dấu hiệu lặp trở lại (repeat sign) trong bài nhạc. Thật ra ta có thể nào lặp lại đoạn nhạc ấy được chăng? Mỗi khi dạy học trò mình chơi piano, và khi đánh đến dấu lặp trở lại ấy, tôi bảo các em rằng, không có sự lặp lại. Chúng ta trở lại đầu của đoạn nhạc ấy, nhưng nó sẽ không bao giờ giống y như trước. Lúc nào cũng sẽ là mới tinh khôi.”
Monday, January 26, 2026
Ánh trăng trong trang kinh xưa
Có lần trong một đêm trăng sáng chúng tôi đi với nhau trên một con đường làng ở miền quê, hai bên là cánh đồng cỏ mênh mông ngập ánh trăng, bập bềnh gió. Tôi ngửi được mùi nước, mùi cỏ dại của không gian miền quê, ngây ngây trong không khí. Tôi nghe tiếng lá xôn xao trong những bóng cây bên đường dưới ánh trăng. Tôi cảm thấy được cái bao la của không gian, trong tiếng gió lồng lộng cuối chân trời.









