Friday, November 25, 2022

một nửa cho mây, một nửa ta

 một nửa cho mây, một nửa ta


Tôi nhớ mấy mươi năm về trước, có lần lên tu tập ở một thiền viện trên núi cao. Lúc ấy vào giữa mùa thu, cây lá đổi màu. Những buổi sáng, sương mù quyện phủ trùm rừng núi, ôm ấp con suối nhỏ chảy róc rách. Mùa thu, không gian chứa đựng thời gian, đẹp.

    Nhưng sau vài ngày, tôi không còn nhận thấy những vẻ đẹp ấy nữa, có lẽ vì chúng đã trở thành quen thuộc. Tôi thấy mình không còn để ý đến những chiếc lá vàng đỏ trên con đường thiền hành, lại hay tìm đến đứng trên một dốc cao, nhìn xuống thành phố xa xôi bụi bặm dưới kia. Có lẽ vì tôi quen tìm kiếm hạnh phúc trong sự thực hiện, sáng tạo. Trên thiền viện này mọi việc vắng lặng quá, ý muốn phải thực hiện “một cái gì” ấy kéo tâm tôi về phố chợ xưa.

    Thật ra, tôi nghĩ chúng ta không cần phải đi xa, lên một thiền viện, hoặc tìm một nơi nào quạnh quẽ xa xôi đâu hết. Vì nơi đó cũng vẫn là bây giờ và ở đây thôi! Trong cuộc sống hằng ngày, giữa những bận rộn, vẫn có đó một không gian tĩnh lặng. Nếu như ta biết buông xuống những tìm kiếm và mong cầu của mình, cho dù đó là một mong cầu được tỉnh thức. Sống tỉnh thức không phải là có được một trải nghiệm phi thường nào, mà ta chỉ cần rõ biết được mình đang là như thế nào. Vậy thôi!

    Có lần, tạp chí New Yorker đăng một tranh vui, vẽ hai vị sư, một già một trẻ, ngồi xếp bằng cạnh nhau trong tư thế thiền định. Vị sư già ngồi yên nhắm mắt, vẻ mặt tĩnh lặng, còn vị sư trẻ thì lộ vẻ bất an, bồn chồn, không yên. Thấy thế, vị sư già quay sang nói nhỏ: “Chẳng có gì xảy ra nữa đâu. Chỉ có vậy thôi!”

    Đêm nay trời thật lạnh. Bên ngoài vườn, những cành cây khô cóng, bạc xám, đóng băng nghiêng ngả vào nhau. Có tiếng cành khô nào rơi gãy ngoài sân. Cái nghe của tôi chợt trở nên bén nhạy lạ thường, tưởng chừng như nghe được cả tiếng ánh trăng xanh rơi trên sân tuyết ngoài kia. Ánh trăng mênh mông rọi vào khung cửa sổ trải sáng mặt bàn viết. Trang sách đọc dở dang ban chiều vẫn nằm đó, có một bài thơ nào còn vướng trên trang giấy cũ:

Thiên phong đỉnh thượng nhất gian ốc,

Lão tăng bán gian vân bán gian.

Tạc dạ vân tùy phong vũ khứ,

Đáo đầu bất tợ lão tăng nhàn.

Trên nghìn đỉnh núi một gian nhà,

Một nửa cho mây, một nửa ta.

Đêm qua gió thổi mây đi mất,

Tính lại ai nhàn bằng lão gia!

Thiền Sư Quy Tông

Minh Tánh Nguyn Duy Nhiên

free hit counter

Monday, November 21, 2022

Quê Nội

Quê Nội

Mỗi lần nghe bài hát, “Quê hương tôi có con sông đào xinh xắn, nước tuôn trên đồng ruộng vắng…” là tôi lại nhớ hình ảnh quê Nội của tôi. Quê Nội tôi nằm ở Ba Xuyên hay còn gọi là Sóc Trăng, một tỉnh lỵ thuộc miền Tây của Sài Gòn.

Tuesday, October 11, 2022

Sách Nói Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên

Sách Nói AudioBook Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên trên Komo Audio App

- Ngắm nhìn tĩnh tại

- Trên núi chớ tìm non

- Đừng lỗi hẹn với thực tại

Các bạn có thể nghe 3 quyển sách này trên app Komo Audio của Phương Nam. Bạn có thể tải và cài đặt thiết bị di động này từ App Store hoặc Google Play.


Sách Nói: Ngm Nhìn Tĩnh Ti

Ngắm Nhìn Tĩnh Tại là những bài viết chia sẻ về kinh nghiệm thiền tập, được chia thành 04 phần: Buông xả - Có mặt – Tĩnh giác – Hiểu thương, mỗi phần như một bước chân nhỏ trên con đường trở về nhà. Mỗi bài như một giọt sương buổi sáng, một chiếc lá, một tia nắng, một hạt bụi, một áng mây chiều… đều là những hình ảnh, kinh nghiệm khác nhau của cùng chung một thực tại. Tất cả cũng chỉ để nhắc nhở ta rằng, thật ra mình chẳng cần phải đi tìm ở một nơi nào xa xôi khác, mà cũng không cần phải trở về, vì quê nhà xưa nay cũng vẫn là ở đây.


Sách Nói: Trên Núi Ch Tìm Non

Trên Núi Chớ Tìm Non tập hợp những bài viết ngắn, chia sẻ về những trải nghiệm thiền tập. Chúng là những kinh nghiệm, những đoạn văn, mẩu chuyện, cảm nghĩ có liên quan đến thiền tập, giới thiệu cho chúng ta một lối sống hạnh phúc, tự do. Tất cả đều là những bài pháp nhắc nhở và giúp cho ta thấy rõ lại được chính mình, trở về tĩnh lặng để tâm bình yên. Cuộc đời tự nó có rất nhiều điều hay đẹp, nhưng nhiều khi ta cũng cần được nhắc nhở lại điều ấy. Nhìn hoàng hôn xuống trên một bãi biển, lên cao xem mùa thu của núi rừng, uống một tách trà, đọc một quyển sách, đi dạo, nghe một bài nhạc... tất cả đều tiềm chứa một thực tại chân thật. Mỗi hành động, mỗi việc làm của ta trong giờ phút hiện tại, đều có thể mang lại cho ta một sự an vui tự nhiên. Và nếu như bạn hỏi những người thân của mình xem họ thật sự cần gì nhất nơi bạn, chắc chắn phần lớn câu trả lời sẽ là họ cần "sự có mặt" hay là "thời giờ" của bạn. Sự có mặt của ta có một giá trị không thể nào đo lường được, vì đó là hạnh phúc, an vui, là sự mật thiết.

 

Sách Nói: Đừng Li Hn Vi Thc Ti

Đừng Lỗi Hẹn Với Thực Tại là một tuyển tập những mẫu chuyện, cảm nghĩ, chia sẻ… liên quan đến thiền tập, giúp cho ta nhìn nhận cuộc sống sâu sắc hơn, thấy rõ được chính mình và biết cách tiếp xúc, trở về với thực tại. "Sự có mặt của ta không phải để giúp làm thay đổi một điều gì. Nhưng ta có thể giúp nhau cảm thấy an ổn hơn để trở về có mặt với thực tại, bằng sự có mặt không phê phán của mình, sự cảm thông của ta có thể tạo được một không gian an toàn và tin cậy, giúp nhau buông bỏ khổ đau bằng một thái độ chấp nhận những gì đang xảy ra, mà không sợ hãi." (Trích Nếu như có một ngày)


free hit counter

Sunday, October 9, 2022

bình thường nhưng không tầm thường.

 bình thường nhưng không tầm thường.


Người ta nói vào mùa thu những chiếc lá mới bắt đầu hiện rõ màu sắc thật sự của chúng. Những màu sắc rực rỡ cam, vàng, đỏ, tím... mới chính là màu thật của lá. Màu xanh mà ta thấy vào mùa xuân, mùa hè, là do diệp lục tố (chlorophyll) tạo nên nhờ sự quang hợp (photosynthesis) với ánh sáng mặt trời. Vì cường độ của màu xanh ấy quá mạnh nên nó che lấp đi màu thật của lá.

Sunday, October 2, 2022

ba mũi tên

 mũi tên thứ ba


Đức Phật có một bài kinh ví dụ về hai mũi tên.

    Cuộc sống sẽ có những khó khăn, không ai có thể tránh khỏi được những đau đớn, mất mát, những cảm thọ khó chịu, xảy đến cho mình. Đức Phật ví dụ những khổ đau này như là một mũi tên đâm vào thân ta. Nhưng đó chỉ là một cái đau nơi thân (pain).

Monday, September 19, 2022

Không thể nào thực hành sai

 Không thể nào thực hành sai


Thiền sư Đạo Nguyên nói rằng, Ngồi Thiền (zazen) không phải là một kỹ thuật, mà là một cánh cửa Pháp (pháp môn) bước vào một sự an nghỉ và thoải mái. Vậy mà chúng ta vẫn thường lạc ra khỏi lời khuyên ấy, nhất là những khi ta ngồi thiền một mình.

    Một phương pháp, kỷ thuật, thì ta có thể thực hành đúng hay sai, tốt hoặc xấu. Nhưng sự thực tập chân chánh, thì được đặt trên một nền tảng vượt ra ngoài những sự phân biệt, đối lập này. Vì vậy sự thực tập của ta phải được thể hiện làm sao cho khỏi bị kẹt vào những nhị nguyên ấy, của đúng và sai, thành công và thất bại.

    Tôi thấy một cách rất hay để duy trì được thái độ này, là xem việc ngồi thiền như soi gương vậy.

    Khi bạn ngồi xuống trên toạ cụ, trạng thái thân và tâm của bạn như thế nào, chúng sẽ tự nhiên hiển lộ ra cho bạn thấy. Cũng như khuôn mặt của bạn vậy, tự nhiên và tức thì, hiện ra trong gương. Tấm gương làm hết công việc ấy cho bạn. Bạn không thể nào làm điều ấy đúng hay sai được.

Wednesday, September 7, 2022

Không có Nhị đế.

 Không có Nhị đế.



Gió thổi lay phướn, có hai ông tăng tranh luận.

Một ông tăng nói: “Phướn động.”

Ông kia nói:  “Gió động.”

Cãi qua cãi lại không ra. Lục tổ Huệ Năng nói: “Chẳng phải gió động, chẳng phải phướn động. Tâm các ông động đấy thôi."

(Vô Môn Quan, Tắc 29) 

Những gì hai vị tăng nói là thuộc về tục đế. Lục tổ Huệ Năng nói về chân đế. Nhưng tôi nghĩ, Lục tổ cũng sai ở chỗ này.

Chân đế, sự thật tuyệt đối.

Hãy tưởng tượng bạn đang nhìn một cái cây vào một ngày trời đầy gió. Bạn cảm nhận những làn gió mát trên mặt. Bạn thấy những chiếc lá lay động và lấp lánh khi chúng xoay vặn theo cơn gió. Bạn thấy những cành cây đung đưa lên xuống. Bạn nghe tiếng lá xào xạc và âm thanh cót két của thân cây. Và tâm bạn trong sáng, mở rộng đến mức mình không thấy có sự chuyển động nào, cả trong lẫn ngoài, hay bất cứ nơi đâu. Không có gì chuyển động.

Sunday, September 4, 2022

Bài nói chuyện: Chấp Nhận



 Nghe trên Youtube

Nghe trên Spotify

Bài chia sẻ của Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên trong khoá tu học mùa Thu 2003.

Chấp nhận phải được bắt đầu từ chính nơi mình, cần 2 yếu tố: thấy rõ và biết thương.

Chấp nhận không có nghĩa là một thái độ buông suôi hay không làm gì hết. Mà đó là một thái độ của vô ngã, bước đầu của sự chuyển hóa khổ đau. Với thái độ chấp nhận, ta có một tình thương đối với mình trọn vẹn và không phân biệt. Ta cho phép mình được hạnh phúc với những biến đổi, mất mát trong cuộc sống.


free hit counter
free hit counter

Thursday, September 1, 2022

làm cánh đồng thức dậy.

làm cánh đồng thức dậy.

Trong tạng kinh bằng tiếng Phạn, có một bài kinh tựa là KarmashatakaBách Nghiệp kinh, kể một câu truyện như sau.
    Một lần trong lúc đi khất thực, đức Phật có gặp một đứa bé Bà la môn. Cậu bé thấy có một gia chủ cúng dường, đặt một chiếc bánh ngọt laddu vào trong bình bát của Phật. Cậu ta rất thèm miếng bánh này và nhất định muốn xin lấy của Phật. Cậu hét to lên “Này ông Gautama! Đưa cho tôi miếng bánh đó!”