hãy đi như một người có thảnh thơi
Trên con đường tu học, chúng ta thường nghĩ rằng mình cần phải nương tựa vào một
phương pháp nào đó. Tôi nghĩ điều ấy đôi khi cũng là cần thiết. Nhưng nếu nhìn
cho sâu thì ta cũng thấy rằng, thực tập cũng chính là một sự trải nghiệm thực
tại của mình thôi.
Sự trải nghiệm ấy là ý thức những gì đang có mặt, với một
sự trong sáng, chứ thật ra ta đâu cần phải làm một cái gì đó! Mà nếu như có
làm gì, thì có lẽ là buông xả hết những mong cầu và kỳ vọng của mình mà
thôi.
Các thầy, tổ ngày xưa dạy chúng ta hãy thực tập như mình đã là
việc ấy rồi vậy. Mỗi khi ta thực tập một điều gì, có nghĩa là mình đang là
việc ấy.
Một nhà thư pháp sẽ thực tập vẽ như mình là một nhà thư pháp. Một nhà nhạc sĩ tập đánh đàn như là một nhạc sĩ. Trong thiền tập cũng vậy, chúng ta ngồi yên buông thả như là một thiền sư. Ta đi thiền hành với những bước chân tự nhiên và thảnh thơi như các thầy tổ ngày trước đã đi.
Thay vì “Hãy có mặt ngay đây, ngay bây giờ” (Be here now), chúng ta hãy “Có mặt ngay đó, ngay bây giờ!” (Be there now!)
Nhưng đó không phải là một sự cố gắng nào hết đâu bạn. Ngày nay,
chúng ta ưa thích đi tìm những phương tiện mới, học hỏi, thu thập thêm những
giáo lý, muốn chứng đắc những điều mới lạ.
Tôi hiểu là chúng ta cũng cần làm mới lại cho sự tu học của
mình, nhưng nếu ta biết quan sát trong chánh niệm và tỉnh thức, thì sự đổi mới
ấy sẽ xảy ra thật tự nhiên. Khi chúng ta tự chế đặt và chồng chất thêm những
phương tiện, nhiều khi vô tình chỉ làm cuộc đời thêm rắc rối, và sự thực tập
của mình lại trở nên phức tạp hơn thôi.
Phải chi chúng ta chỉ cần biết buông xả bớt đi thôi
phải không bạn? Buông xả giúp ta dừng lại để thôi tìm kiếm những gì xa xôi và
kỳ lạ, để quay lại và thấy được rằng, hạnh phúc hay khổ đau, cỗi nguồn cũng ở
lòng mình mà ra…
Trong chúng ta ai cũng có những mơ ước hạnh phúc, một
nơi chốn an ổn để tìm đến. Nhưng rồi trong sự tìm kiếm ấy ta sẽ khám phá ra
rằng, những gì mà ta đang tìm, thật ra không bao giờ hiện hữu ở một nơi nào
đó. Chúng bao giờ cũng đang có mặt trong ta, rất gần gũi và ngay cạnh bên. Vì
nơi đó cũng là nơi này, nên ta đâu cần phải nỗ lực để đi đâu, phải không
bạn?
Về đi, chỉ có thế thôi!
Ta đang từ giã.
Chiều thu, bên đồi.
Ryōkan
Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên












