hãy đi như một người có thảnh thơi
Trên con đường tu học, chúng ta thường nghĩ rằng mình cần phải nương tựa vào một
phương pháp nào đó. Tôi nghĩ điều ấy đôi khi cũng là cần thiết. Nhưng nếu nhìn
cho sâu thì ta cũng thấy rằng, thực tập cũng chính là một sự trải nghiệm thực
tại của mình thôi.
Sự trải nghiệm ấy là ý thức những gì đang có mặt, với một
sự trong sáng, chứ thật ra ta đâu cần phải làm một cái gì đó! Mà nếu như có
làm gì, thì có lẽ là buông xả hết những mong cầu và kỳ vọng của mình mà
thôi.
Các thầy, tổ ngày xưa dạy chúng ta hãy thực tập như mình đã là việc ấy rồi vậy. Mỗi khi ta thực tập một điều gì, có nghĩa là mình đang là việc ấy.




