chiếc lá chín cũng cần ngày tháng
Tôi nhớ đến bài kinh "Người Biết Sống Một Mình." Thật ra sống một mình cũng không có nghĩa là ta cần phải lánh xa cuộc đời, trốn vào rừng sâu, mà tôi nghĩ có nghĩa là ta biết sống với trọn vẹn thân tâm của mình trong mọi hoàn cảnh.
Biết trở về với sự tĩnh lặng và trong sáng, để thấy
được những ham muốn, sợ hãi và mong cầu của chính mình. Nhiều khi những khó
khăn trong cuộc sống cũng chưa đòi hỏi ta cần phải làm một cái gì đó, mà là
ta có thật sự thấy rõ được chúng không.
Một cuộc chiến xảy ra cũng đã phát khởi từ
bao thập niên trước, có khi là đã qua nhiều thế kỷ, một cuộc bất hòa hay đổ
vỡ cũng bắt nguồn từ bao nhiêu năm tháng. Nhưng chúng ta chỉ nghe biết đến
chúng qua những mẩu tin cô đọng đôi ba phút trên ti-vi, bằng vài lời trách
móc trong một cơn giận, hay trong một vài giọt nước mắt khô nhanh…
Tôi nghĩ, tuệ giác không thể phát sinh được từ sự
nhanh chóng và vội vã, mà là nhờ chiều sâu của thời gian và bằng sự tiếp
xúc. Ta cũng không cần phải thu thập và tìm cầu gì thêm nữa ở bên ngoài mới
có thể hiểu. Đôi khi thay vì mở mắt ra tìm kiếm, ta nên buông thả và quay
lại để có thể nhìn thấy sự vật cho được rõ ràng hơn.
Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên
No comments:
Post a Comment