Friday, February 21, 2020

Tôi thường lo âu

Tôi thường lo âu.
Tôi đã thường lo âu rất nhiều.
Không biết khu vườn còn biết xanh cỏ hoa không,
những con sông có vẫn nhớ chảy suôi dòng,
trái đất sẽ tiếp tục xoay như được dạy.
Bằng không thì, tôi biết sẽ chỉnh sửa lại sao đây?
Còn Tôi thì đúng, hay mình sai quấy?
được thứ tha, hay sẽ được làm lại tốt hơn đây?
Tôi có ca hát được chăng,
Mặc con chim sẻ nhỏ bé kia hót vang thật dễ dàng,
tôi, thì thú thật, là hoàn toàn vô vọng
Đôi mắt tôi đang mờ dần, hay chỉ là ảo tưởng suông?
Tôi sẽ bị bệnh thấp khớp xương,
bị đơ cứng thân người
hay dần dà trí nhớ mất đi luôn?
Nhưng rồi tôi thấy những âu lo
cũng chẳng được tích sự
Buông bỏ hết đi.
Mang cái thân già của mình
bước ra ngoài, vào bình minh mới
và cứ hát ca chơi.
"I Worried" Mary Oliver
nguyễn duy nhiên phỏng dịch

free hit counter

1 comment:

nguyenlambotat@gmail.com said...

Dễ thương quá bài thơ. Nhớ có lần, anh Nguyễn Duy Nhiên cũng nhắc đến một bài thơ trong bài viết, có câu: "Tám muơi mốt tuổi rồi. Nhảy vào suối mát ta chơi..."