bước vô thấy Phật
Mùa Thu trở về đây với những ngày lạnh và buổi sáng sương mù, với màu nắng vẫn còn ở lại trên chòm cây sau khi mặt trời đã khuất. Tia nắng xuyên qua cành lá trên cao rót xuống mặt đất thành những đóm nắng lung linh.
Sáng nay trên con đường đầy lá, tôi chợt thấy có
một vật gì lấp lánh trên mặt đất, như một mảnh thuỷ tinh. Bước đến gần, thì
đó là một chiếc lá màu đỏ thật đẹp. Trên tờ lá những hạt sương đọng thành
một vũng nước nhỏ, có một tia nắng lấp lánh vụn vỡ phản chiếu trông như
những mảnh pha lê.
Có lẽ nhờ chiếc lá ấy biết mở ra tiếp nhận những
giọt sương mai, và luôn cả những sợi nắng của cuộc đời này, mà nó đẹp. Có lẽ
nếu như trong cuộc sống, ta biết buông bớt đi những sự tìm cầu không cần
thiết, mà tâm mình cũng được trở lại trong sáng tự nhiên hơn…
Sáng nay trời thật lạnh nên những tia nắng trên con
đường nhỏ lên núi lại càng thêm thấy ấm. Trong cái thấy thì mình đâu cần
dùng thêm đến lý lẽ hay chữ lời nào nữa làm gì bạn hả! Tôi nhớ đến mấy câu
thơ của Sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh,
Bước ra thấy núi tọa thiền
Bước vô thấy Phật an nhiên mỉm cười
Trong ngoài chẳng thấy chữ lời
Mình còn ham viết bụi rơi cửa sài
Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên

No comments:
Post a Comment