Bình thường và gần gũi hơn ta nghĩ
Cuộc sống cũng có những cái đẹp nhỏ, nó khiến ta phải đi tìm, phải thực tập, và
phải biết cách sống sao cho thật trọn vẹn. Mà những cái hay đẹp, lạ kỳ ấy, nó có
mặt ở khắp mọi nơi.
Có lần tôi được nghe một người nữ tu Thiên Chúa giáo chia sẻ về một kinh
nghiệm của cô. Nhiều năm trước, vì muốn tạm lánh những công việc bận rộn, bề
bộn của cuộc sống hằng ngày ở thành phố, cô quyết định tìm đến một tu viện hẻo
lánh tại một miền quê.
Cô muốn đến ở đây trong một thời gian, để thinh lặng, để tĩnh tâm cầu nguyện.
Cô đến ngôi làng nhỏ ấy vào một ngày mùa thu, trời mưa tầm tã. Nước đổ như
thác.
Con đường lên tu viện là một con đường đất nhỏ, xa xôi, và bây giờ lại trở nên
lầy lội và bùn sình. Người ta phải sai người lái một chiếc xe máy cày xuống để
đón cô lên. Buổi chiều ấy, cô được ngồi trên một chiếc xe chở rơm không mui
cục kịch, chòng chành, móc vào phía sau xe máy cày chạy trên con đường nhỏ
sình lầy; trong khi mưa đổ mù mịt đất trời. Những giọt mưa tạt ngang dọc vào
mặt, vào người cô, ướt sủng nước.
Sau mấy tháng tĩnh tâm ở tu viện, cô trở về thành phố, trở lại với cuộc sống
hằng ngày của mình.
Cô kể, trong chyến đi ấy, cô có được một kinh nghiệm rất mới lạ. Trong suốt
thời gian sống trên tu viện, cô cảm thấy gần gũi nhất với thượng đế, không
phải vào những lúc tịnh tâm cầu nguyện, mà là trong khi ngồi sau lưng trên
chiếc xe chở rơm cọc cạch ấy, trong cơn mưa như thác, trên con đường lầy lội
bùn sình lên tu viện. Hạnh phúc nhiều khi tầm thường và gần gũi hơn ta
nghĩ.
🍁 — Minh Tánh Nguyễn Duy Nhiên

No comments:
Post a Comment