Saturday, 19 December 2015

Nhớ đấy, cái cuộc đời này!

Nhớ đấy, cái cuộc đời này!

Vào dịp cuối năm, giữa những rộn rịp chuẩn bị cho một năm sắp hết, chúng ta lại thường có những thời gian ngồi và nhìn lại một năm qua. Ngày tháng cứ lẳng lặng trôi mà đôi khi ta vô tình không hay biết đến. Vào những ngày cuối năm, giữa những vội vã và bận rộn, dường như lại có một không gian lắng đọng một mình.
    Thỉnh thoảng tôi cũng đọc được một vài ghi chép ngắn trên mạng, và có những nhận xét cũng để lại cho ta một sự suy ngẫm. Cuộc sống, chỉ có con người và tình thương mới là sự thật. Trong dịp sắp hết nữa một năm, xin phép được chia sẻ với các anh chị, để có dịp ta nhìn lại và nhớ cuộc đời đang có mặt chung quanh…

Friday, 11 December 2015

nếu như có một ngày

nếu như có một ngày

Nếu như một ngày bạn cảm thấy mình muốn khóc...
Hãy gọi cho tôi
Tôi không hứa
Sẽ làm cho bạn cười vui
Nhưng tôi có thể khóc cùng với bạn…

Nếu như một ngày bạn muốn bỏ chạy đi thật xa
Đừng ngại gọi cho tôi
Tôi không hứa rằng sẽ khuyên bạn đừng bỏ đi
Nhưng tôi có thể đi cùng với bạn…

Wednesday, 2 December 2015

Cuộc đời có mặt để thay đổi ta

Cuộc đời có mặt để thay đổi ta

Giả sử như có một người ngồi trên một chuyến xe lửa đi từ một nơi này đến nơi nọ.
    Và nếu như có một lúc người ấy cảm thấy con đường đi gặp nhiều dằn vặt và khó khăn, anh ta muốn đổi hướng cho chuyến xe của mình đi ngược trở lại. Chiếc xe lửa đang chạy từ đông sang tây, ta muốn quay trở lại để đi từ tây sang đông. Ta nghĩ rằng nếu như hạnh phúc không có ở con đường sang hướng tây, thì có lẽ nó sẽ có mặt ở con đường sang hướng đông.

Thursday, 19 November 2015

Làm sao đo được cuộc đời?

Làm sao đo được cuộc đời?

Tối hôm kia, tôi có đến trường xem buổi trình diễn Khánh Như hát chung với các bạn trong lớp. Khánh Như bây giờ đã lớn, vài năm nữa là đã lên đại học rồi! Tưởng chừng như mới hôm qua đây mỗi ngày tôi vẫn còn đưa nó đến lớp mẫu giáo.
Nhớ một sáng nào, ngày đầu tiên chở nó đến trường, ẵm vào trao cho cô giáo, lên xe đến sở mà lòng tôi cứ lo không biết ngày đầu đi học sẽ ra sao. Rồi mỗi trưa chúng tôi thường chạy đến trường, đứng ngoài xa xa để lén xem KN thế nào. Lúc ấy, nó mặc chiếc áo đỏ đứng  vơ một mình ở một góc sân, quan sát những đứa trẻ khác chạy giỡn với nhau. Giờ này mà bước đến bên nó, thấy chúng tôi chắc KN sẽ mừng vui biết đến chừng nào. Nhưng đứng nhìn một hồi lâu đến giờ chúng vào lớp, chúng tôi cũng trở về lại sở làm thôi. Ngôi trường mẫu giáo cũ kỹ ngày nào giờ đây đã bán cho người khác, họ phá xuống và xây lại thành những căn nhà mới và to hơn.

Friday, 6 November 2015

Đi tìm một trái ớt ngọt

Đi tìm một trái ớt ngọt

Một trong những câu truyện mà tôi thích nhất là câu truyện của ông Nasrudin, một tu sĩ Sufi. Một hôm, người ta thấy ông Nasrudin ra ngồi ở giữa chợ, nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng, và trước mặt ông là một giỏ ớt thật to. Ông cứ đều đặn đưa tay vào giỏ lựa một trái ớt bỏ vào miệng nhai, rồi ông lại khóc than kêu lên thật to mà không kềm chế được.
    Những người đi ngang qua thấy vậy ghé lại hỏi, "Nasrudin, ông làm gì thế, ông có điên không vậy?"  Nước mắt mũi vẫn tuông chảy, ông nói giọng thều thào, "Tôi cứ muốn ăn những trái ớt này, vì hy vọng rồi sẽ tìm được một trái ớt ngọt."

Thursday, 29 October 2015

Tôi muốn về làm sáu tuổi.

Tôi muốn về làm sáu tuổi.
Tôi muốn được về làm sáu tuổi.
Tôi muốn vào quán bán bánh kẹo bên đường và nghĩ rằng đó là một nhà hàng sang trọng và nổi tiếng nhất toàn cầu.
Tôi muốn được xếp tàu giấy thả trôi trên những vũng nước bùn sau cơn mưa, và lấy đá thảy tạo thành những con sóng nhỏ.
Tôi muốn nghĩ là kẹo quý báu hơn tiền bạc, vì chúng có thể ăn được.

Monday, 12 October 2015

Ghé qua nhà sách


Tình cờ ghé qua nhà sách Nguyễn Huệ Fahasa, Sài Gòn, thấy những quyển sách mình trên kệ...





free hit counter

Thursday, 1 October 2015

Giúp người khác biết tu học

Giúp người khác biết tu học
Hỏi:  Tôi có một người rất thân đang gặp nhiều khó khăn và khổ đau, chị ta không tìm được một lối sống nào cho có hạnh phúc. Tôi tin rằng nếu chị ta bớt dính mắc và bớt quan trọng hóa những ý nghĩ của mình, chị sẽ bớt khổ đau hơn. Đây là điều mà tôi học được trong thiền tập. Nhưng tôi nghĩ là chị chưa sẳn sàng để tìm hiểu về đạo Phật, hay là chịu tập thiền trong lúc này. Tôi rất muốn giúp chị và hướng dẫn chị vào con đường tu học. Tôi phải làm cách nào đây, tôi không muốn giảng đạo Phật cho chị, hay là bắt chị làm những việc gì mà chị ta chưa sẵn sàng?

Friday, 18 September 2015

Có thể buông bỏ được

Có thể buông bỏ được

Có câu chuyện về một người nọ kể cho những người bạn mình nghe một câu truyện vui, khi nghe xong ai cũng đều bật cười. Rồi anh nói muốn kể thêm một câu truyện vui nữa, nhưng anh lặp lại cũng cùng câu truyện ấy, và chỉ có vài người cười. Xong, anh tiếp tục kể lại một lần nữa, lần này thì ai cũng im lặng. Đến khi anh lặp lại thêm lần nữa thì bắt đầu có nhiều người lộ vẻ khó chịu và bực mình.

Friday, 4 September 2015

Bắt đầu từ nơi đâu?

Bắt đầu từ nơi đâu?

Có một thiền sinh viết thư hỏi một vị giáo thọ phụ trách cho một tờ báo Phật học, "Tôi vừa mới được quy y và bắt đầu học Phật, tôi thấy con đường này mênh mông quá. Tôi có một khó khăn là không biết mình nên bắt đầu từ nơi đâu đây? Những giáo lý về vô ngã, sanh diệt, tác ý, nghiệp quả, duyên sinh... cái nào cũng rất là quan trọng và cần thiết. Và tôi cũng được hướng dẫn ngồi thiền. Nhưng ngoài chiếc gối ngồi thiền ra, ta phải bắt đầu ở nơi đâu đây?"

Thursday, 6 August 2015

Bạn đã đổi ý gì về sự tu tập?

Bạn đã đổi ý gì về sự tu tập?

Một tờ báo Phật học Hoa kỳ có gửi câu hỏi sau đây đến cho một số các giáo thọ Tây phương, cũng như những hành giả có kinh nghiệm tu học nhiều năm trong đạo Phật: Bạn có thay đổi suy nghĩ về vấn đề nào trong đạo Phật, và tại sao? Dưới đây là một số những câu trả lời của các vị ấy gởi về.

Saturday, 25 July 2015

Như một người bạn xưa

Như một người bạn xưa

Trong xã hội ngày nay vấn đề tập thiền đã trở nên khá thông dụng và được phổ biến đến nhiều nơi. Chúng ta nghe thấy thiền tập đã được mang đến công sở, trong học đường, vào các bệnh viện… với mục đích làm giảm stress, thêm sức khỏe và mang lại hạnh phúc cho nhiều người. Và thiền tập cũng còn được áp dụng vào các môn thể thao, ngay cả trong thương trường, để mong làm gia tăng hiệu năng và mang lại kết quả tốt.

Saturday, 18 July 2015

Phải Quấy

Giả sử tôi với anh tranh luận. Anh thắng tôi, tôi không thắng anh. Quả anh phải chăng, tôi quấy chăng? Nếu tôi thắng anh thì là tôi phải chăng, anh quấy chăng? Trong chúng ta có một người phải, một người quấy chăng? Hay cả hai chúng ta đều phải cả, hoặc đều quấy cả? Anh và tôi cùng không hiểu biết được nhau, thì người ngoại cuộc phải chịu tối tăm rồi. Ta mượn ai mà chánh việc này?
    Mượn người đồng với anh! Đã đồng với anh thì làm sao mà chánh được việc này? Mượn một người đồng với tôi! Đã đồng với tôi thì làm sao có thể chánh được? Mượn một người khác cả tôi lẫn anh chăng! Đã khác với tôi và với anh thì làm sao mà chánh được việc này? Vậy thì tôi với anh, và người ngoại cuộc, đều không hiểu biết được nhau, thì còn tranh luận nữa làm chi?
Trang T

free hit counter

Wednesday, 8 July 2015

Tảng đá có nặng không?

Tảng đá có nặng không?

Có lần Ngài Ajahn Chah đi dạo với các đệ tử của mình. Ngài chỉ vào một tảng đá thật to bên đường và hỏi: “Các thầy thấy tảng đá đó có nặng không?” Các đệ tử nhìn tảng đá to lớn ấy và trả lời: “Dạ thưa, nó rất nặng.” Ajahn Chah mỉm cười nói, “Nó đâu có nặng, nếu như ta đừng cố gắng mang vác nó lên!”

Friday, 26 June 2015

mây núi nào không bay cạnh núi

mây núi nào không bay cạnh núi

Tối nay trên đường về nhà, tôi thấy một vầng trăng tròn sáng thật to mới lên. Người ta cho biết tối nay có một “super moon” mà mỗi năm chỉ xuất hiện một vài lần, khoảng thời gian khi mặt trăng ở gần trái đất nhất. Mùa đông nên trời tối sớm, một vầng trăng vàng to nằm giữa bầu trời ngay trên những cao ốc thành phố.

Friday, 19 June 2015

Bước vô thấy Phật

Bước vô thấy Phật

Cuộc sống ngày nay, không biết chúng ta còn có khả năng tiếp xúc với thế giới chung quanh mình một cách chân thật không bạn hả?
Nhiều năm trước, có một nhà văn tên Bill McKibben viết một quyển sách với tựa đề là "The Age of Missing Informations. Chúng ta thường gọi kỷ nguyên này là kỷ nguyên của thông tin, the age of informations, nhưng đối với McKibben thì ngược lại, ông cho rằng chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên của sự thiếu hụt thông tin.

Tuesday, 9 June 2015

cái thấy và cái chấp

cái thấy và cái chấp

Có lẽ chúng ta ai cũng đều biết câu truyện người mù sờ voi.  Một hôm có một vị vua ra lệnh cho người hầu mang một số những người bị mù từ thuở bé tụ họp lại ở một nơi.  Sau đó vua cho sai đem một con voi đến để cho các người mù nhận diện. 
    Người mù thứ nhất được sờ đầu của con voi, người mù thứ hai được sờ lỗ tai con voi, và rồi những người mù khác tuần tự được sờ vòi của voi, thân, ngà, chân và đuôi của nó. 

Saturday, 9 May 2015

dù đang ở nơi nào

dù đang ở nơi nào

Ông Henry David Thoreau là một nhà thiên nhiên học và cũng là một nhà văn nổi tiếng của thế kỷ 19. Có lần ông đã bỏ ra hơn hai năm trời để sống một mình trong một khu rừng vắng tại hồ Walden. Bạn có biết để làm gì không?  Để tìm lại mình.
Ông chọn một lối sống thanh vắng tĩnh mịch trong suốt hai năm trời ấy để tập sống với những gì đang thật sự có mặt chung quanh ông, những gì đang xảy ra bây giờ và ở đây. Ông có viết hồi ký để chia sẻ lại kinh nghiệm ấy.

Tuesday, 28 April 2015

chợt thấy quê nhà vẫn đây

chợt thấy quê nhà vẫn đây

Mỗi khi có thời gian nghỉ, tôi vẫn muốn thong thả được làm những gì mình thích.  Ở gần nhà có một quán cà phê nhỏ, những dịp rảnh rỗi tôi lại thường ghé qua đây, mua một ly cà phê nóng, và tìm một góc ngồi đọc sách.  Giữa những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời gian ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một ngày, là một hạnh phúc.  

Thursday, 16 April 2015

Friday, 3 April 2015

Một bài học từ iPad

Một bài học từ chiếc ipad

Ngày nay chúng ta đang sống trong một thời đại của thông tin mà bất cứ lúc nào ta cũng có thể “kết nối” được với thế giới chung quanh. Những công nghệ mới thúc đẩy chúng ta làm việc gì cũng muốn có kết quả tức thì, nhất là trong giai đoạn toàn cầu hóa này, khi kỷ thuật truyền thông nơi đâu và lúc nào cũng có.

Tuesday, 10 March 2015

Lặng im như hoa cúc

Lặng im như hoa cúc

Thầy Ajahn Brahm có lần chia sẻ khi ông mới đến ở tu viện Wat Pah Pong của ngài Ajahn Chah, ông thường được nghe Ngài Ajahn Chah kể một câu truyện về làm thế nào để hái một trái xoài.
Tu viện Wat Pah Pong là một vườn xoài. Và theo người ta kể thì những cây xoài ở đây được lấy hạt giống từ chính cây xoài được trồng bởi đức Phật. Vườn xoài lúc nào cũng đầy trái thơm chín chỉ chờ người hái. Nhưng theo lời Phật dạy thì chúng ta không nên leo lên cây hái trái. Và ta cũng không cần phải lấy cây sào vói hái, hay là rung lắc cho trái rụng xuống. Chúng ta chỉ cần ngồi yên dưới cây, với hai bàn tay mở rộng, và rồi trái xoài chín sẽ rơi vào trong lòng bàn tay mình. Ajahn Chah nói đó là một lời dạy đầy tuệ giác và tình thương của đức Phật.

Thursday, 5 March 2015

vì cách hành xử của mình

Ngày nay chúng ta không cần phải lo sợ rằng trái đất này sẽ bị hủy diệt vì sự va chạm của những thiên thạch (asteroid) ngoài không gian, hay do những bệnh dịch toàn cầu, hoặc là vì thiên tai núi lửa, sóng thần, động đất…

Thursday, 26 February 2015

âm thanh của một bàn tay

âm thanh của một bàn tay
Đa số chúng ta có lẽ đều biết câu truyện này.  Có một vị thiền sư được những người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch.  Một gia đình sống ở gần đấy có một cô con gái xinh đẹp.  Một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra rằng cô có thai, và cô gái thú nhận rằng cha của đứa bé chính là vị thiền sư này.  Cha mẹ cô gái vô cùng tức giận.  Sau khi đứa bé sinh ra, ông bà mang nó tới trao cho vị thiền sư, và ông không nói gì chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng: “Thế à?” rồi thôi. 

Wednesday, 11 February 2015

Monday, 2 February 2015

Hạnh phúc và tuổi tác

Hạnh phúc và tuổi tác

Vào dịp cuối năm, chúng ta lại sắp sửa có thêm một tuổi mới. Khi nói đến tuổi già phần lớn chúng ta thường có một thái độ bi quan. Tuổi già cũng thường hay được ví với những buổi hoàng hôn, xế chiều, hay của sự cô độc. Tuổi già cũng được so sánh với mùa thu trong thiên nhiên, khi những chiếc lá xanh bắt đầu phai màu và rơi rụng, trước khi trời chuyển mùa…
Nhưng có một nghiên cứu gần đây của Brooking Institute cho thấy có một cái nhìn mới mẻ và lạc quan hơn về vấn đề tuổi tác, và khám phá ấy có thể mang lại cho ta một "nụ cười". 

Monday, 26 January 2015

tìm người ở ẩn, không gặp

tìm người ở ẩn, không gặp

Tầm ẩn giả bất ngộ
Tùng hạ vấn đồng tử
Ngôn sư thái dược khứ.
Chỉ tại thử sơn trung,
Vân thâm bất kiến xứ.
Giả Đảo
Dưới thông hỏi chú tiểu đồng,
Thưa: “Thầy hái thuốc nên không có nhà.
Thầy đi quanh núi không xa,
Mây mù che khuất biết là nơi đâu.”
Chi Điền dịch

Thursday, 15 January 2015

Bước thận trọng

Bước thận trọng

Có người hỏi thiền sư Cô Phong Giác Minh (1271-1361) “Tinh yếu của Thiền là gì?” Ông đáp, “Bước thận trọng” (Watch your step).
Ngày nay, nếu bạn bước vào những thiền viện thuộc dòng Lâm Tế ở Nhật bản, tại những bậc thang ra vào thường có treo một tấm bảng viết câu ấy của Thiền sư Giác Minh “Bước thận trọng.”

Monday, 5 January 2015

Đã học ở lớp mẫu giáo

Bài học từ hồi mẫu giáo

Nhiều năm trước, bà Sylvia Boorstein có viết một quyển sách giới thiệu về giáo lý đạo Phật và phương pháp thiền tập đến với người Tây phương. Quyển sách này đã trở thành một trong những quyển sách bán rất chạy có tựa đề là: “Con đường hạnh phúc theo đạo Phật, nó dễ hơn là bạn nghĩ.” It’s Easier Than You Think: The Buddhist Way to Happiness.
Mà thật vậy, tôi nghĩ con đường tu học và hạnh phúc nó đơn giản và dễ hơn là ta vẫn tưởng. Nhưng vì thói quen tìm kiếm và mong cầu của mình, khiến chúng ta không thấy được những tuệ giác hiển nhiên đang có mặt ngay trước mắt.