Wednesday, 5 December 2018

chưa bao giờ mất đi

chưa bao giờ mất đi

Có một lần thi hào Dante đứng gần cây cầu Ponte Vecchio, bắt ngang qua con sông Arno ở thành phố Florence, nước Ý.  Thời gian là vào khoảng trước năm 1300, ông nhìn thấy cô Beatrice đang đứng trên cầu.  Beatrice mặc một chiếc áo màu xanh nhạt.  Khi ấy Dante tuổi còn rất nhỏ và cô Beatrice lại còn nhỏ hơn nữa.  Thế nhưng Dante đã cảm thấy cô Beatrice như một vị thiên thần, và hình ảnh ấy như đã chứa đựng trọn vẹn hết cả một vũ trụ vô tận đối với ông.
Nhưng Dante không hề tỏ lộ tình cảm của mình với Beatrice, và ông cũng ít khi gặp mặt cô.  Sau đó một thời gian, có một trận bệnh dịch kéo qua thành phố và Beatrice đã qua đời sau một cơn bệnh.  Dante rất đau buồn và cảm thấy như thế giới của mình hoàn toàn bị sụp đổ.  Cô Beatrice đã là một sự kết nối giữa linh hồn ông với lại một thế giới hạnh phúc vĩnh cửu.  Và từ nỗi khổ đau to tát ấy, Dante đã sáng tác thành một thi phẩm vĩ đại để lại cho nền văn học Tây phương có tựa là the Divinde Comedy.
Sáu trăm năm chục năm sau, trong Thế Chiến Thứ II, quân đội Hoa kỳ tấn công đánh đuổi quân đội Đức Quốc Xả dọc theo bán đảo xứ Ý. Trên đường rút lui, quân đội Đức cho nổ tung và phá hủy hết tất cả những phương tiện nào có thể giúp cho sự tiến quân của quân đội Hoa kỳ.  Trong đó có cả những cây cầu bắt ngang qua dòng sông Arno.
Nhưng không một ai muốn phá hủy cây cầu Ponte Vecchio, nơi mà Beatrice đã từng đứng và mang lại cảm hứng cho tác phẩm bất hủ của Dante.
Và vị chỉ huy của quân đội Đức đã liên lạc bằng truyền tin với quân đội Hoa Kỳ, với một ngôn ngữ đơn sơ, nói rằng họ sẽ không cho nổ tung chiếc cầu Ponte Vecchio, nếu như quân đội Mỹ hứa sẽ không sử dụng nó. Cả hai bên đã giữ lời hứa.  Cây cầu đã không bị phá hủy, và đã không có một người lính Mỹ hay một loại quân cụ nào băng ngang qua chiếc cầu ấy trong trận đánh khốc liệt cuối cùng đó.
Chúng ta là những người đã mất quá nhiều niềm tin, và bao giờ cũng đòi hỏi phải có những bằng chứng chắc chắn và cụ thể. Và đây là một sự kiện chắc chắn và cụ thể nhất mà tôi biết để xin được trình bày với bạn.  Cây cầu ấy đã được để yên không chạm đến, trong một trận chiến hết sức tàn bạo vào thời cận đại, bởi vì Beatrice đã có lần đứng ở nơi ấy.
Cầu mong sao cho ánh sáng của tình thương và sự tỉnh giác sẽ luôn chiếu sáng mãi trong cuộc đời này với sự trở về của một trời nắng ấm.
Cùng một ước mơ chung
Chúng ta ai cũng biết trân quý những gì là chân thật, cao thượng, và ưa thích những điều hay đẹp.
Tôi nhớ hình như Trang Tử có nói rằng "Nếu như ta đi tìm những điểm giống nhau, thì trăng và sao tuy cách nhau ngàn vạn dặm mà vẫn rất gần, còn như ta muốn tìm kiếm sự khác biệt thì gan và mật tuy nằm cạnh mà vẫn cách xa nhau hơn trời với đất." Chúng ta dù có khác biệt nhau cách mấy vẫn có cùng chung một ước mơ là được hạnh phúc, được tiếp xúc với một cái gì cao đẹp, và chính ước mơ ấy đã nối liền tất cả chúng ta lại với nhau.
Khi ta nhìn sâu sắc vào ngay giữa những tình cảnh khổ đau, hoặc bạo động nhất trên cuộc đời, ta cũng sẽ tìm thấy được một điều này: là bất cứ ai cũng muốn được hạnh phúc, được tiếp xúc với một cái gì rộng lớn và cao thượng.
Chúng ta ai cũng thích ngắm nhìn một sáng bình minh trời hồng trên núi cao, một áng mây đỏ tím màu hoàng hôn nơi cuối chân trời biển xa, một vầng trăng sáng trong khu vườn nhỏ, một giọt sương trên ngọn cỏ mỏng manh, một nụ cười bình yên, được nghe một bài nhạc hay, đọc một mẩu truyện nâng cao tâm hồn…  Ta ưa thích những gì hay đẹp và trong sáng tự nhiên.
Cái hay đẹp chưa bao giờ mất đi
Tôi không biết sự kiện về chiếc cầu Vecchio có thật không, nhưng tôi nghĩ chúng ta thích tin vào câu truyện đó.  Chúng ta tin vì tự trong bản chất của mình đã có sẵn những điều hay đẹp ấy.
Cho dù giữa một cuộc sống đầy những bon chen, hơn thua, những điều hay đẹp ấy có thể bị lu mờ vì một cái thấy sai lầm, hoặc bị cái bản ngã nhỏ hẹp làm méo mó đi, nhưng nó vẫn chưa từng bị hao mất đi bao giờ. Bạn biết vì sao không?  Vì tự bản chất của nó bao giờ cũng vẫn là trong sáng.  Đức Phật dạy,Này các thầy, tâm của ta là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các ô nhiễm từ ngoài vào. Khi nào ta làm sạch được những ô nhiễm đó thì tâm ta sẽ tự nhiên trở lại sáng chói như xưa.” (Tăng Chi Bộ, I 5.)
Mà thật ra tôi nghĩ muốn "làm sạch đi những ô nhiễm" ấy, chúng ta đâu cần phải nỗ lực, tập luyện để thu đạt gì thêm nữa phải không bạn?  Dầu cho đó có là sự tĩnh lặng, hạnh phúc hay bình an.  Vì hầu hết những sự tạo tác hay thành đạt nào của ta, cũng đều phần lớn được phát khởi từ một cái Tôi nhỏ hẹp, và dễ làm sinh thêm những khổ đau không cần thiết.
Nếu như ta biết nhìn thấy ra được những ô nhiễm ấy để buông bỏ thôi, và tâm ta sẽ được tự nhiên trở lại sáng chói như xưa.  Điều quan trọng là phải thành thật với chính mình và biết thật sự có mặt với những gì đang xảy ra.  Thái độ ấy sẽ giúp cho cái thấy của mình được trong sáng hơn thêm.
Tình thương là một hạnh phúc tự nhiên
Đức Phật dạy, những năng lượng của phiền não có thể tạm thời chế ngự những năng lực thiện lành, như là từ bi và trí tuệ, nhưng sẽ không bao giờ tiêu diệt được chúng.  Những năng lực bất thiện không bao giờ có thể bứng nhổ được những gì thiện lành trong ta, nhưng ngược lại, những năng lực thiện sẽ có khả năng nhổ được tận gốc rễ những năng lực bất thiện.  Và tình thương có thể chuyển hóa được những sợ hãi, hờn giận hoặc phiền não, vì nó là một năng lực to lớn hơn.
Tâm từ là một nguồn năng lượng có khả năng chữa lành hết những thương tích trong ta và trong cuộc đời.  Với một tình thương rộng lớn cuộc sống này sẽ trở nên nguyên vẹn hơn, nó giúp ta phá vỡ được những ý niệm sai lầm đã tạo nên sự ngăn chia mình với kẻ khác.
Cuối tuần qua tôi có đi xem phim Les Miserables.  Ngày xưa lúc còn ở Trung học, tôi đọc quyển truyện này rất mê thích, đến trang cuối khi Jean Valjean nhắc lại những kỷ niệm của mình với cô con gái nuôi Cosette, thật xúc động.  Tôi nghĩ đôi khi những hoàn cảnh khốn cùng, khổ đau trong cuộc đời, lại càng làm hiển lộ rõ hơn thêm được những sự thiện lành trong chúng ta.  Mà cái gì trong sáng và thiện lành thì sẽ mãi lan xa. Nó chưa bao giờ mất đi.
Cầu mong cho ánh sáng của tình thương và sự tỉnh giác sẽ luôn chiếu sáng mãi trong cuộc đời này, và giữa một ngày đông dài hay mưa lạnh ta biết vẫn có trời nắng ấm.
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

cứ để mây bay

cứ để mây bay

Trên con đường đạo chúng ta vẫn thường mong đi tìm một hạnh phúc hoàn hảo. Và trong cuộc sống, khi đối diện với những muộn phiền, đứng trước một hoàn cảnh khó khăn, chúng ta muốn tìm một phương cách nào đó hay đẹp để giải quyết vấn đề.

Wednesday, 28 November 2018

Một thái độ rộng mở

Một thái độ rộng mở

Rộng mở trong cuộc sống
Cuộc sống bao giờ cũng biến đổi và có nhiều những bất ngờ, chúng ta hãy tiếp xử bằng một thái độ rộng mở. Hãy giữ cho lòng mình được rộng mở và mềm dịu. Sự mềm dịu là thái độ của một tâm từ, biết chấp nhận và thứ tha. Đừng bao giờ khó khăn với mình quá. Một cái thấy rộng mở với sự kham nhẫn, giúp ta tiếp tục vững chãi và khéo léo bước tới. Thái độ ấy giúp ta biết sẵn sàng tiếp nhận, không sợ hãi, và có thể xử lý được những khó khăn và bất ngờ của cuộc sống.

Thursday, 22 November 2018

nuôi dưỡng một bình yên

nuôi dưỡng một bình yên


Ngày hôm nay, trời nắng trôi về trong một không gian xanh lơ, nằm im trên một cụm mây trắng. Sáng nay, tôi thấy thiếu bình yên, nhưng ngoài kia cửa sổ, chim vẫn hót ca, mặt trời vẫn ươm hong những hạt sương trên một chiếc lá xanh. Tôi biết sự có mặt của những muộn phiền, trôi dạt về từ những khổ đau từ vô thủy. Có một giọt nắng đong đưa trên chiếc lá, rơi xuống đất vụn vỡ thành những mảnh thủy tinh nho nhỏ. Tôi đem muộn phiền ra hong khô dưới trời, cho gió nhẹ thổi tan làm cát bụi đi luân hồi trong vũ trụ.

Tuesday, 20 November 2018

Hạt Mầm Nắng

Mình rất hay đọc bài của chú Nguyễn Duy Nhiên, vì lý do lời văn của chú rất giản dị, nhẹ nhàng và cái thấy của chú cực kỳ đẹp, chỉ có những người an lạc mới có thể viết được những lời văn dung dị và đẹp đến như thế thôi.
    Có một vài ngày mình cứ đọc đi đọc lại bài viết này "Hạt giống Mặt trời",mình ấn tượng với cái tên, và cảm được thứ ánh sáng diệu kỳ từ cái tên đó. Cái thấy của mỗi người khác nhau, ảnh hưởng do hoàn cảnh và cũng do việc tu tập, cho nên từ cùng một lời văn mỗi người sẽ cảm nó theo cách khác nhau.

Thursday, 15 November 2018

hạt giống mặt trời

hạt giống mặt trời

Đa số chúng ta bước chân vào con đường tu học là vì muốn tìm một sự giải thoát nào đó, có thể là để chuyển hóa những khó khăn, khổ đau, hay có được một sự an lạc. Nhưng thật ra, theo lời Phật dạy, thì những việc ấy chỉ là vấn đề phụ thuộc, có được một cái thấy sáng tỏ và như thực mới là điều quan trọng, còn vấn đề giải thoát hay chuyển hóa khổ đau chỉ là việc xảy ra theo luật tự nhiên. Như khi mặt trời mọc thì bình minh cũng sẽ xuất hiện thôi. Đức Phật gọi cái thấy như thực đó là chánh kiến.

Tuesday, 13 November 2018

Hãy ôm trọn...

“Hãy ôm trọn những khổ đau, tăm tối của cõi ta bà này, cùng với những hạnh phúc, bình an của cuộc đời. Đừng sợ hãi, đừng phân biệt ! Người dũng sĩ làm được chuyện ấy mới có khả năng thưởng thức được trọn vẹn hương vị của tách trà. Mỗi khi nâng lên một tách trà trong hai tay, tôi thấy bốn mùa về thật bình yên.”
Chú Duy Nhiên ơi,
Trong một buổi chiều “phi thường”, bỗng nhiên cháu cũng thấy được rằng mình không cần phải làm gì thêm nữa. Không có sự tìm kiếm, mong cầu và tạo tác của cái Tôi này cần có kết quả nữa, cho dù nó có là một sự đấu tranh cho Thiện pháp hay không. Vậy mà suốt bao nhiêu năm đọc sách chú, cháu cứ nghĩ mình đã hiểu từ lâu!
Dù rằng, biết những gì tiếp nối là cả một sự công phu không hề dễ dàng để nuôi dưỡng cái thấy này, thì những “núi Thái Sơn” trên vai đã được đặt xuống, xếp ngay ngắn bên vệ đường. Chú ơi, ngày xưa Ngài Angulimala cũng dừng lại “sấm sét” như vậy có phải không ?
Con ngựa bất kham này luôn thấy mình là một kẻ tràn ngập may mắn. Dù vô minh si ám che khuất cả bầu trời, thì Pháp vẫn hộ trì và dẫn một lối đi riêng !
“Về thắp hương thư phòng
Ngồi bên làn khói toả
Con thỉnh Phật uống trà ...”
Hương Nguyễn

free hit counter

Tuesday, 6 November 2018

Nước suối vẫn thơm trong

Nước suối vẫn thơm trong

Vậy mà trời đã vào thu. Ở miền rừng núi này trời bắt đầu thu vào đầu tháng chín, khi không gian chợt se lạnh vào mỗi sáng bước ra ngoài. Đáng lẽ tôi đã không hề hay biết, nếu sáng nay không chợt nhìn thấy những chiếc lá đỏ ối nằm rải rác trên con đường trải đá sỏi. Tôi ngước lên nhìn rừng bắt đầu chuyển thu. Tôi đi ngang qua một cây, ngày hôm qua chỉ mới có một vài chiếc lá đổi màu, vậy mà sáng nay đã có nhiều chùm lá nhuộm đỏ. Mới đầu tháng chín, trời đã vào thu.

Tuesday, 30 October 2018

Bốn bài học của làm cha mẹ

Bốn bài học của làm cha mẹ

Còn vài hôm nữa thôi là ngày đầu của mùa Xuân, vậy mà sáng nay thức dậy nhìn ra cửa thấy tuyết phủ dày, trắng xóa ngoài sân.  Khu rừng nhỏ cạnh nhà với những thân cây đen in trên nền trời xám, cành khô đan nhau phủ dày một lớp tuyết trắng. Tôi pha một tách cà phê, ngồi bên chiếc bàn viết nhỏ có vài chậu cây xanh, cạnh cửa sổ, bên ngoài là tuyết.

Tuesday, 23 October 2018

Bạn ảo mà rất thật...

Bạn ảo mà rất thật...

Tình cờ được đọc lại bài viết của chị Kim Cúc với tựa đề "Bạn ảo mà rất thật" đăng trên trang nhà Hoằng Pháp Online. Những chia sẻ của chị như một tách trà thơm đầy đạo vị rót cho nhau, từ một người bạn xưa cũ. Bình an và Ấm cúng. Nuôi dưỡng một bình yên. 
--- oOo ---
Mình đã mỉm cười một mình khi đọc những lời của anh từ một trang mạng ảo - bài Internet và Quyển Sách. Vâng. Thế giới ngày nay với mạng ảo điệp điệp trùng trùng. Mình cũng mê Internet lắm nhưng rất may còn biết tự control để sắp xếp dành thời gian cho những việc khác trong từng ngày của một đời. Đi bộ. Làm vườn. Nấu cơm. Tụng Kinh. Hít thở.  Chụp hình.  Ngắm một bông hoa mới nở trước sân. Một áng mây bay ngang. Nghe tiếng chim hót trên hàng cây.  Và cả đọc sách nữa chứ nhỉ.

Wednesday, 17 October 2018

Chớ tìm non...

Chúng ta thường có những ngày tu học với các chủ đề: Khoá tu an lạc, Bước chân thảnh thơi, Một ngày sống hạnh phúc, Cuối tuần tĩnh lặng... Đó là những đề tài rất hay và nhiều hữu ích trên con đường tu học.  Nhưng tôi nghĩ, có lẽ rồi một ngày mình cũng sẽ có được những khoá tu với tựa đề như là Hãy có mặt với thực tại như là, Cứ để mây bay, Mưa rơi cứ rơi đi, Còn nương tựa thì còn dao động, bạn hả...


Vì đôi khi mầu núi và mầu biển cũng giống như nhau...






free hit counter

Wednesday, 10 October 2018

buộc mái chèo vào hoàng hôn

buộc mái chèo vào hoàng hôn

Trời mùa thu dường như có thật nhiều những ngày mưa lang thang. Lá rơi phủ đầy trên con suối nhỏ, cạnh khu rừng mỗi ngày tôi vẫn thường đi qua. Những chiếc lá thu ướt nằm dưới ánh nắng sớm, màu sắc như sáng hơn lên. Thời gian vào lúc chuyển mùa, với những đổi thay đang có mặt chung quanh, thường khiến ta bước chậm lại.

Tuesday, 25 September 2018

mắt mở vẫn say nồng

mắt mở vẫn say nồng

mắt mở vẫn say nồng from Phap Than on Vimeo.

Có thể rồi ngày sẽ lặng.  Tôi nghĩ vậy.  Vì cuộc đời phải có bốn mùa. Như hôm nay tôi đứng im nhìn mặt trời loáng thoáng trên sóng nước lăn tăn. Tôi ngồi dưới một tàng cây xanh, lá với nắng xôn xao trên đầu. Thảm cỏ xanh chạy dài xuống tận cuối đồi.
    Tôi có những nỗi suy tư, muộn phiền và muốn nắm tay nhau đi cho cuộc đời trở lại lặng yên.  Cho tôi một lần làm thơ. Những bài thơ năm chữ, rơi như những hạt mưa xuống ướt cuộc đời.  Thật trong và thật đơn sơ.  Nhẹ hơn mây, theo gió bay đi phiêu du ngàn trùng xa về nơi biển khơi, khe núi.
    Ở một nơi ta về, cuộc đời có xanh không?  Có những con đường trải vàng lá thu, phủ ánh hoàng hôn không?  Có những đêm trăng tỏ không? Có mặt trời bình minh lóng lánh trong những hạt sương trên tờ lá xanh không?  Tôi muốn nằm xuống êm êm, ngủ vùi cho đến hết một mùa. Đừng đánh thức tôi dậy bạn nhé, dẫu trời đã vào xuân.
    Con đường đi nhỏ có trải những viên sỏi trắng, lạo xạo dưới chân. Bạn nghe có nhớ gì không?  Cái thuở ấy, trưa nắng cháy, không một tờ lá động đậy, chúng mình rủ nhau ra rừng bắt bướm.  Những cánh bướm vàng đen, tím, đỏ.  Người ta đem về ép khô, bảo là đẹp.
    Đôi khi có những hạnh phúc mà mình không chạm đến được.  Nó sẽ vở tan.  Vì chúng ta đều cũng chỉ là những con người.  Thôi thì hãy ngồi yên, nghe tiếng suối chảy, tiếng thủy tinh trong như tiếng nắng.  Ai lại còn có những ai trong ngày tháng.
    Trời trưa nay nắng, nhớ trưa quê mình bên giòng sông nước đục phù sa quê nội.  Tuổi thơ thả theo cánh diều bay cao trên những cánh đồng, trên ruộng lúa, có nước bùn, có con trâu đen...
    Trở về ngày ấy có vài chiếc cốc nhỏ đơn sơ, bãi cỏ xanh và một niềm mơ ước.  Giấc mơ ấy vẫn còn thả bay cao, ngủ yên trong mây, trôi trong gió.  
    Tôi muốn vào thăm một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn leo lên những bậc thềm cao đứng nhìn xuống một thung lũng đầy gió lộng.  Tôi muốn vào thiền đường trong một buổi sáng sớm, ngồi quấn mình trong chăn như một con tằm nằm trong kén ươm mơ một hạnh phúc.  Tôi muốn nhặt một lá bồ đề ép vào trang kinh cũ.  
    Tôi muốn xách một thùng nước làm bằng gỗ trong một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn thấy núi không phải là núi và sông không phải là sông. Tôi muốn thấy núi cũng chỉ là núi và sông cũng chỉ là sông.
    Tôi muốn gom vũ trụ, góp thời gian cất vào trong hạt bụi bay giữa không gian.  Tôi muốn đọc một bài thơ thiền bình dị:
Mưa tạnh, khe núi tĩnh
Ngủ mát dưới rừng phong
Nhìn lại cõi nhân thế
Mắt mở vẫn say nồng.
Tôi muốn đi, đứng, nằm, ngồi thong thả trong trời đất, như một chiếc lá vàng chín rơi trên một ao nước tĩnh lặng giữa rừng thu - nhẹ như bóng mây trong khe núi.
    Ngày mai trời có lỡ mưa xin nhớ che đầu, lỡ ướt tóc nhau rồi, cuộc đời sẽ nhuốm bệnh. Ta hãy nắm lấy tay nhau cho nghe đời ấm áp.  
    Cuộc đời này tôi sẽ gom lại trong chiếc chiếu ngồi thiền và đem phơi dưới nắng. Chuyện vô thường. Chỉ có một ngày mưa thôi.  Đời chắc sẽ không làm gì để cho ta ướt át mãi đến thiên thu...
nguyn duy nhiên

free hit counter

Tuesday, 18 September 2018

Đâu có gì là tầm thường

Đâu có gì là tầm thường

Bạn biết không, chúng ta đâu cần phải giàu có, hoặc là vua chúa mới có thể hưởng được hạnh phúc với những cái sang đẹp, cao quý của cuộc đời.
    Có lần, tôi đọc một bức thư của văn hào Pháp Marcel Proust viết gởi cho một anh thanh niên trẻ nhà nghèo.  Ông ta tưởng tượng ra chàng thanh niên ấy ở trong một căn gác nhỏ chật hẹp, sống một đời rất tầm thường. Anh ta ngồi một mình trong bóng tối, bên cửa sổ, mơ tưởng đến những cuộc sống xa hoa của xã hội Paris thời ấy, với những buổi tiệc linh đình, với những lâu đài tráng lệ, những buổi dạ vũ thâu đêm...