Monday, 25 May 2015

o Có nhìn thấy không ?

Có nhìn thấy không ?

Có một thiền sinh vào tham vấn với vị thầy của mình.  Anh ta than phiền là sau nhiều năm dụng công tu tập anh cảm thấy bế tắt, vẫn không lãnh hội và thấy được đạo pháp.
Vị thầy im lặng lắng nghe rồi nhìn anh nói, "Nếu con nghĩ rằng tu tập có nghĩa là mình phải cố sức tìm kiếm để đạt được được một điều gì đó, thì việc ấy rất sai lầm."
   "Thưa thầy, con không hiểu ý thầy..."  Người thiền sinh lộ vẻ bối rối.  
Vị thầy đứng dậy bảo anh theo ông bước ra ngoài vườn.  Cả hai đứng yên ngước nhìn lên cao, dưới một bầu trời đêm lấp lánh ngàn vì sao vụn vỡ.
   "Con có thấy những vì sao ấy không?" Vị thầy hỏi.
   "Dạ thưa có!"
   "Con có thấy hết tất cả những vì sao ấy không?"
   "Dạ thưa, con thấy hết tất cả những vì sao nào mà mắt con có thể nhìn thấy được..."  Anh ta dè dặt trả lời.
   "À, mà ta không biết con có nhìn thấy vì sao này không?"  Vị thầy đưa tay chỉ lên bầu trời đêm.
Người thiền sinh trẻ nhìn theo hướng vị thầy chỉ và thấy có một ngôi sao sáng lấp lánh.  Anh đáp, "Dạ thưa con thấy."
   "Và con có thấy vì sao nằm ngay sát ở cạnh bên nó không?"
Người thiền sinh cố nhìn một hồi, rồi đáp rằng không có một ngôi sao nào khác ở cạnh bên hết.
   "Có chứ!  Mà con đừng nên cố gắng gì hết, cứ nhìn lại đi rồi sẽ thấy."  Vị thầy nói.
Người thiền sinh nghe lời và buông bỏ hết những cố gắng của mình, đứng yên nhìn lại một hồi.  Và anh chợt khám phá ra là có một vị sao thật mờ ở ngay cạnh bên ngôi sao sáng kia.  Và vì ngôi sao ấy rất yếu, nên nếu nhìn thẳng vào nó ta sẽ không thể nào thấy được.  Mắt ta chỉ có thể thấy được vì sao ấy khi mình không cố gắng tập trung thẳng vào nó, mà hướng nhìn xích qua phía bên một chút.
   “Dạ thưa thầy, con đã thấy vì sao mờ cạnh bên đó rồi!”
   "Con biết không, sự tu học của con cũng giống như những vì sao trên bầu trời vậy.  Càng cố sức tìm kiếm, ta lại càng vô tình làm ngăn trở đi cái thấy của mình.  Nhờ không dụng công vô ích mà cái thấy của con được trọn vẹn hơn.  Con có hiểu không?"
Người thiền sinh trẻ cảm thấy như tâm mình bừng vỡ trước lời giải thích của vị thầy.  Nhưng làm sao thầy mình lại biết được là ngay cạnh bên vì sao sáng ấy lại có một ngôi sao khác mờ hơn ở kề bên?
   "Con biết không, trên bầu trời này có hằng hà sa số những vì tinh tú," vị thầy đáp, "mà thật ra ta không biết chắc là hai người có thể cùng nhìn thấy chung một vì sao không nữa!  Những vì sao có mặt, chúng nhiều hơn là những gì ta có thể nhìn thấy được gấp triệu lần.  Vì vậy, ta biết chắc rằng mỗi ngôi sao đều có một vì sao khác cạnh bên, dù rất mờ ảo, và mình chỉ có thể thấy được nếu ta biết chuyển hướng nhìn sang bên một chút. Và đó cũng là một sự thật về cuộc sống, chúng ta thường chỉ nhìn thấy những gì mình muốn tìm kiếm, mà lại đánh mất đi những cái khác."
Đừng đóng khung hạnh phúc
Bước vào một khu vườn, nếu như ta chỉ biết chú tâm tìm kiếm một loài hoa mà mình ưa thích, ta lại có thể vô tình không nhìn thấy và thưởng thức được những đóa hoa đẹp khác chung quanh.  Hạnh phúc thật sự có mặt nhiều hơn những gì ta “thấy” là hạnh phúc.  Và nhiều khi hạnh phúc cũng đang có mặt ngay bên cạnh những khó khăn của mình.  Đôi lúc muốn thấy được hạnh phúc, ta phải biết buông bỏ cách nhìn theo thói quen xưa cũ của mình với những thành kiến và ý niệm sẵn có.
    Ta không thấy, vì ta chỉ biết tìm kiếm những gì thích hợp với khuôn mẫu mà mình muốn tìm.  Mà bạn nghĩ, hạnh phúc thật sự có một khuôn mẫu cố định nào chăng?  Thật ra, nhiều khi khuôn mẫu ta đặt ra lại chính là cái nguyên nhân của khổ đau, nó đóng khung và giới hạn lại hạnh phúc của mình.  Ta chỉ an vui và cảm thấy hài lòng khi sự việc xảy ra đúng theo một khuôn mẫu ấy.  Vị thiền sư nhắc nhở chúng ta rằng, một cách để thấy được hạnh phúc là ta thôi dụng công tìm kiếm, chỉ cần đừng để những hạnh phúc đang có mặt bị lu mờ bỡi những ý niệm sằn có của mình mà thôi.
Đừng tìm cầu bằng ý
Tôi nhớ vào khoảng thập niên 80, người ta thường bày bán những bức tranh thuộc loại hình ảo ba chiều, 3D Stereograms.  Đây là những tấm hình có chiều sâu mà bạn phải nhìn xuyên qua nó như một tấm gương, bạn mới có thể thấy được hình ảnh thật nằm ẩn dấu trong đó.  Đứng trước một tấm ảnh 3D Stereograms, bạn cố sức nhìn nhưng không thấy gì hết, và càng cố sức tập trung nhìn cho rõ ta lại càng thất vọng.  Nhưng vừa khi bạn buông thả tự nhiên, thôi không tìm kiếm gì trong đó nữa, thì tự nhiên hình ảnh nằm ẩn sâu trong ấy hiển lộ ra rất rõ rệt, và bất ngờ. 
    Nếu như bạn đang có một phiền muộn hay khó khăn nào, bạn hãy thử buông thả sự tìm kiếm hạnh phúc của mình đi, và trở về tự nhiên với những gì đang có mặt.  Và nhờ không tìm kiếm nữa, thôi nắm bắt một ý niệm cố định nào về hạnh phúc, mà thật ra mình cũng chưa chắc biết rõ nó là gì, ta cho phép hạnh phúc thật sự được hiển lộ ra.
    Đôi khi thực tại phải được tiếp xúc bằng tâm chứ không thể nắm bắt bằng ý.  Vì những gì ta nghĩ là hạnh phúc chưa chắc đó là hạnh phúc.  Khi tâm ta càng rộng mở, không mong cầu bao nhiêu, thì cái thấy của mình càng được trong sáng bấy nhiêu.  Và bạn biết không, nếu ta dừng lại cho yên với một cái nhìn tự nhiên, thì bầu trời kia, dù ngày hay đêm, bao giờ cũng vẫn đang có hằng ngàn vì sao lấp lánh sáng đẹp diệu kỳ. 
Nguyễn Duy Nhiên
Trích trong "Đừng lỗi hẹn với thực tại"



free hit counter

Saturday, 9 May 2015

dù đang ở nơi nào

dù đang ở nơi nào

Ông Henry David Thoreau là một nhà thiên nhiên học và cũng là một nhà văn nổi tiếng của thế kỷ 19. Có lần ông đã bỏ ra hơn hai năm trời để sống một mình trong một khu rừng vắng tại hồ Walden. Bạn có biết để làm gì không?  Để tìm lại mình.
Ông chọn một lối sống thanh vắng tĩnh mịch trong suốt hai năm trời ấy để tập sống với những gì đang thật sự có mặt chung quanh ông, những gì đang xảy ra bây giờ và ở đây. Ông có viết hồi ký để chia sẻ lại kinh nghiệm ấy.

Tuesday, 28 April 2015

chợt thấy quê nhà vẫn đây

chợt thấy quê nhà vẫn đây

Mỗi khi có thời gian nghỉ, tôi vẫn muốn thong thả được làm những gì mình thích.  Ở gần nhà có một quán cà phê nhỏ, những dịp rảnh rỗi tôi lại thường ghé qua đây, mua một ly cà phê nóng, và tìm một góc ngồi đọc sách.  Giữa những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời gian ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một ngày, là một hạnh phúc.  

Thursday, 16 April 2015

Friday, 3 April 2015

Một bài học từ iPad

Một bài học từ chiếc ipad

Ngày nay chúng ta đang sống trong một thời đại của thông tin mà bất cứ lúc nào ta cũng có thể “kết nối” được với thế giới chung quanh. Những công nghệ mới thúc đẩy chúng ta làm việc gì cũng muốn có kết quả tức thì, nhất là trong giai đoạn toàn cầu hóa này, khi kỷ thuật truyền thông nơi đâu và lúc nào cũng có.

Sunday, 22 March 2015

Nguyên Vẹn Cuộc Đời


Sáng nay thức dậy, tôi thấy trên đầu mình có mặt trời
Tôi thấy ngập ngừng trên màu lá tiếng chân tôi
Giữa một ngày mưa, tôi chợt thấy những thay đổi gọi mời
Tôi thấy chung quanh tôi một cuộc đời đang mới

Tuesday, 10 March 2015

Lặng im như hoa cúc

Lặng im như hoa cúc

Thầy Ajahn Brahm có lần chia sẻ khi ông mới đến ở tu viện Wat Pah Pong của ngài Ajahn Chah, ông thường được nghe Ngài Ajahn Chah kể một câu truyện về làm thế nào để hái một trái xoài.
Tu viện Wat Pah Pong là một vườn xoài. Và theo người ta kể thì những cây xoài ở đây được lấy hạt giống từ chính cây xoài được trồng bởi đức Phật. Vườn xoài lúc nào cũng đầy trái thơm chín chỉ chờ người hái. Nhưng theo lời Phật dạy thì chúng ta không nên leo lên cây hái trái. Và ta cũng không cần phải lấy cây sào vói hái, hay là rung lắc cho trái rụng xuống. Chúng ta chỉ cần ngồi yên dưới cây, với hai bàn tay mở rộng, và rồi trái xoài chín sẽ rơi vào trong lòng bàn tay mình. Ajahn Chah nói đó là một lời dạy đầy tuệ giác và tình thương của đức Phật.

Thursday, 5 March 2015

vì cách hành xử của mình

Ngày nay chúng ta không cần phải lo sợ rằng trái đất này sẽ bị hủy diệt vì sự va chạm của những thiên thạch (asteroid) ngoài không gian, hay do những bệnh dịch toàn cầu, hoặc là vì thiên tai núi lửa, sóng thần, động đất…

Thursday, 26 February 2015

âm thanh của một bàn tay

âm thanh của một bàn tay
Đa số chúng ta có lẽ đều biết câu truyện này.  Có một vị thiền sư được những người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch.  Một gia đình sống ở gần đấy có một cô con gái xinh đẹp.  Một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra rằng cô có thai, và cô gái thú nhận rằng cha của đứa bé chính là vị thiền sư này.  Cha mẹ cô gái vô cùng tức giận.  Sau khi đứa bé sinh ra, ông bà mang nó tới trao cho vị thiền sư, và ông không nói gì chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng: “Thế à?” rồi thôi. 

Wednesday, 11 February 2015

Monday, 2 February 2015

Hạnh phúc và tuổi tác

Hạnh phúc và tuổi tác

Vào dịp cuối năm, chúng ta lại sắp sửa có thêm một tuổi mới. Khi nói đến tuổi già phần lớn chúng ta thường có một thái độ bi quan. Tuổi già cũng thường hay được ví với những buổi hoàng hôn, xế chiều, hay của sự cô độc. Tuổi già cũng được so sánh với mùa thu trong thiên nhiên, khi những chiếc lá xanh bắt đầu phai màu và rơi rụng, trước khi trời chuyển mùa…
Nhưng có một nghiên cứu gần đây của Brooking Institute cho thấy có một cái nhìn mới mẻ và lạc quan hơn về vấn đề tuổi tác, và khám phá ấy có thể mang lại cho ta một "nụ cười". 

Monday, 26 January 2015

tìm người ở ẩn, không gặp

tìm người ở ẩn, không gặp

Tầm ẩn giả bất ngộ
Tùng hạ vấn đồng tử
Ngôn sư thái dược khứ.
Chỉ tại thử sơn trung,
Vân thâm bất kiến xứ.
Giả Đảo
Dưới thông hỏi chú tiểu đồng,
Thưa: “Thầy hái thuốc nên không có nhà.
Thầy đi quanh núi không xa,
Mây mù che khuất biết là nơi đâu.”
Chi Điền dịch

Thursday, 15 January 2015

Bước thận trọng

Bước thận trọng

Có người hỏi thiền sư Cô Phong Giác Minh (1271-1361) “Tinh yếu của Thiền là gì?” Ông đáp, “Bước thận trọng” (Watch your step).
Ngày nay, nếu bạn bước vào những thiền viện thuộc dòng Lâm Tế ở Nhật bản, tại những bậc thang ra vào thường có treo một tấm bảng viết câu ấy của Thiền sư Giác Minh “Bước thận trọng.”

Monday, 5 January 2015

Đã học ở lớp mẫu giáo

Bài học từ hồi mẫu giáo

Nhiều năm trước, bà Sylvia Boorstein có viết một quyển sách giới thiệu về giáo lý đạo Phật và phương pháp thiền tập đến với người Tây phương. Quyển sách này đã trở thành một trong những quyển sách bán rất chạy có tựa đề là: “Con đường hạnh phúc theo đạo Phật, nó dễ hơn là bạn nghĩ.” It’s Easier Than You Think: The Buddhist Way to Happiness.
Mà thật vậy, tôi nghĩ con đường tu học và hạnh phúc nó đơn giản và dễ hơn là ta vẫn tưởng. Nhưng vì thói quen tìm kiếm và mong cầu của mình, khiến chúng ta không thấy được những tuệ giác hiển nhiên đang có mặt ngay trước mắt.