Wednesday, 17 October 2018

Chớ tìm non...

Chúng ta thường có những ngày tu học với các chủ đề: Khoá tu an lạc, Bước chân thảnh thơi, Một ngày sống hạnh phúc, Cuối tuần tĩnh lặng... Đó là những đề tài rất hay và nhiều hữu ích trên con đường tu học.  Nhưng tôi nghĩ, có lẽ rồi một ngày mình cũng sẽ có được những khoá tu với tựa đề như là Hãy có mặt với thực tại như là, Cứ để mây bay, Mưa rơi cứ rơi đi, Còn nương tựa thì còn dao động, bạn hả...


Vì đôi khi mầu núi và mầu biển cũng giống như nhau...






free hit counter

Wednesday, 10 October 2018

buộc mái chèo vào hoàng hôn

buộc mái chèo vào hoàng hôn

Trời mùa thu dường như có thật nhiều những ngày mưa lang thang. Lá rơi phủ đầy trên con suối nhỏ, cạnh khu rừng mỗi ngày tôi vẫn thường đi qua. Những chiếc lá thu ướt nằm dưới ánh nắng sớm, màu sắc như sáng hơn lên. Thời gian vào lúc chuyển mùa, với những đổi thay đang có mặt chung quanh, thường khiến ta bước chậm lại.

Tuesday, 25 September 2018

mắt mở vẫn say nồng

mắt mở vẫn say nồng

mắt mở vẫn say nồng from Phap Than on Vimeo.

Có thể rồi ngày sẽ lặng.  Tôi nghĩ vậy.  Vì cuộc đời phải có bốn mùa. Như hôm nay tôi đứng im nhìn mặt trời loáng thoáng trên sóng nước lăn tăn. Tôi ngồi dưới một tàng cây xanh, lá với nắng xôn xao trên đầu. Thảm cỏ xanh chạy dài xuống tận cuối đồi.
    Tôi có những nỗi suy tư, muộn phiền và muốn nắm tay nhau đi cho cuộc đời trở lại lặng yên.  Cho tôi một lần làm thơ. Những bài thơ năm chữ, rơi như những hạt mưa xuống ướt cuộc đời.  Thật trong và thật đơn sơ.  Nhẹ hơn mây, theo gió bay đi phiêu du ngàn trùng xa về nơi biển khơi, khe núi.
    Ở một nơi ta về, cuộc đời có xanh không?  Có những con đường trải vàng lá thu, phủ ánh hoàng hôn không?  Có những đêm trăng tỏ không? Có mặt trời bình minh lóng lánh trong những hạt sương trên tờ lá xanh không?  Tôi muốn nằm xuống êm êm, ngủ vùi cho đến hết một mùa. Đừng đánh thức tôi dậy bạn nhé, dẫu trời đã vào xuân.
    Con đường đi nhỏ có trải những viên sỏi trắng, lạo xạo dưới chân. Bạn nghe có nhớ gì không?  Cái thuở ấy, trưa nắng cháy, không một tờ lá động đậy, chúng mình rủ nhau ra rừng bắt bướm.  Những cánh bướm vàng đen, tím, đỏ.  Người ta đem về ép khô, bảo là đẹp.
    Đôi khi có những hạnh phúc mà mình không chạm đến được.  Nó sẽ vở tan.  Vì chúng ta đều cũng chỉ là những con người.  Thôi thì hãy ngồi yên, nghe tiếng suối chảy, tiếng thủy tinh trong như tiếng nắng.  Ai lại còn có những ai trong ngày tháng.
    Trời trưa nay nắng, nhớ trưa quê mình bên giòng sông nước đục phù sa quê nội.  Tuổi thơ thả theo cánh diều bay cao trên những cánh đồng, trên ruộng lúa, có nước bùn, có con trâu đen...
    Trở về ngày ấy có vài chiếc cốc nhỏ đơn sơ, bãi cỏ xanh và một niềm mơ ước.  Giấc mơ ấy vẫn còn thả bay cao, ngủ yên trong mây, trôi trong gió.  
    Tôi muốn vào thăm một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn leo lên những bậc thềm cao đứng nhìn xuống một thung lũng đầy gió lộng.  Tôi muốn vào thiền đường trong một buổi sáng sớm, ngồi quấn mình trong chăn như một con tằm nằm trong kén ươm mơ một hạnh phúc.  Tôi muốn nhặt một lá bồ đề ép vào trang kinh cũ.  
    Tôi muốn xách một thùng nước làm bằng gỗ trong một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn thấy núi không phải là núi và sông không phải là sông. Tôi muốn thấy núi cũng chỉ là núi và sông cũng chỉ là sông.
    Tôi muốn gom vũ trụ, góp thời gian cất vào trong hạt bụi bay giữa không gian.  Tôi muốn đọc một bài thơ thiền bình dị:
Mưa tạnh, khe núi tĩnh
Ngủ mát dưới rừng phong
Nhìn lại cõi nhân thế
Mắt mở vẫn say nồng.
Tôi muốn đi, đứng, nằm, ngồi thong thả trong trời đất, như một chiếc lá vàng chín rơi trên một ao nước tĩnh lặng giữa rừng thu - nhẹ như bóng mây trong khe núi.
    Ngày mai trời có lỡ mưa xin nhớ che đầu, lỡ ướt tóc nhau rồi, cuộc đời sẽ nhuốm bệnh. Ta hãy nắm lấy tay nhau cho nghe đời ấm áp.  
    Cuộc đời này tôi sẽ gom lại trong chiếc chiếu ngồi thiền và đem phơi dưới nắng. Chuyện vô thường. Chỉ có một ngày mưa thôi.  Đời chắc sẽ không làm gì để cho ta ướt át mãi đến thiên thu...
nguyn duy nhiên

free hit counter

Tuesday, 18 September 2018

Đâu có gì là tầm thường

Đâu có gì là tầm thường

Bạn biết không, chúng ta đâu cần phải giàu có, hoặc là vua chúa mới có thể hưởng được hạnh phúc với những cái sang đẹp, cao quý của cuộc đời.
    Có lần, tôi đọc một bức thư của văn hào Pháp Marcel Proust viết gởi cho một anh thanh niên trẻ nhà nghèo.  Ông ta tưởng tượng ra chàng thanh niên ấy ở trong một căn gác nhỏ chật hẹp, sống một đời rất tầm thường. Anh ta ngồi một mình trong bóng tối, bên cửa sổ, mơ tưởng đến những cuộc sống xa hoa của xã hội Paris thời ấy, với những buổi tiệc linh đình, với những lâu đài tráng lệ, những buổi dạ vũ thâu đêm...

Tuesday, 11 September 2018

Thấy được mũi gai khó thấy

Thấy được mũi gai khó thấy

Mỗi sáng Sư thức dậy thật sớm, đánh chuông báo thức mọi người vào lúc bốn giờ sáng. Trong không gian tĩnh mịch của vùng núi, tiếng chuông nhỏ nhưng ngân dài, vang thật sâu trên dãy hành lang im lặng. Bên ngoài cửa sổ trời vẫn còn mịt tối. Tôi bước ra ngoài phòng, đi về phía thiền đường. Không khí lạnh miền núi thấm qua chiếc chăn quấn trên người. Trời vẫn còn tối đen và thinh lặng. Tôi dừng lại, ngước lên cao, một bầu trời lấp lánh sao. Nhìn xa về phía bên kia sườn núi, thấp thoáng vài đóm đèn vàng leo loét của những căn nhà nghỉ mát nằm rãi rác khuất trong rừng núi. Không gian chung quanh đây vẫn còn ngủ yên, bí mật.

Tuesday, 4 September 2018

Bước thận trọng

Bước thận trọng

Có người hỏi thiền sư Cô Phong Giác Minh (1271-1361) “Tinh yếu của Thiền là gì?” Ông đáp, “Bước thận trọng” (Watch your step).
    Ngày nay, nếu bạn bước vào những thiền viện thuộc dòng Lâm Tế ở Nhật bản, tại những bậc thang ra vào thường có treo một tấm bảng viết câu ấy của Thiền sư Giác Minh “Bước thận trọng.”

Tuesday, 28 August 2018

Dội trong sương mù

Dội trong sương mù

Có những ngày sau một cơn mưa, trên bậc thềm ngoài hiên nhà có những chiếc lá phong đẵm ướt, nằm dán trên mặt đá xám như những chiếc lá hoá thạch màu sắc. Tôi thường ra sân khi trời vẫn còn tờ mờ sớm, lắng nghe sự thinh lặng và trong mát của một buổi sáng mờ sương. Rừng cây cạnh nhà từ từ sang mùa, lúc nào không hay. Mùa thu đi ngang qua, thật im lặng, theo nhịp quay của đất trời không cần ngày tháng. Và mùa đông đến rất bất chợt, bắt đầu bằng một ngày tuyết. Một buổi sáng thức dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy đất trời màu trắng tinh.

Wednesday, 22 August 2018

cũng vẫn là hiện tại

Đó cũng vẫn là hiện tại

Trong thiền tập, chúng ta thường được nhắc nhở biết sống trong hiện tại, đừng để tâm bị trôi dạt về quá khứ hoặc lôi cuốn vào tương lai. Vì khi tâm mình bị trôi lăn về quá khứ hoặc hướng đến tương lai, là ta đang đánh mất đi thực tại này.
    Thật vậy! Nhưng tôi nghĩ việc ấy cũng dễ mang đến một sự hiểu lầm rằng có một quá khứ hay tương lai, ở một nơi xa xôi nào đó để ta trôi lạc về. Sự thật thì dù ta có nhớ lại hay mơ tưởng gì đi nữa, mình bao giờ cũng vẫn là đang có mặt trong bây giờ và ở đây, và không bao giờ có thể nào là khác hơn được.

Tuesday, 14 August 2018

thế nào là nhất tâm?

Thế nào là nhất tâm?

Thiền sư Tejaniya  thường chia sẻ rằng trong phương pháp thiền của ông, cái biết, cái thấy của ta mới là quan trọng, chứ không phải là đối tượng nào. Ông nói, ta phải biết quan sát với một tâm rộng mở, và trọn vẹn với tất cả những gì đang xảy ra trong thân tâm, chứ không cần nên chú ý vào một đối tượng nhất định nào. Vì thật ra, vấn đề không hề tùy thuộc vào việc ta thấy biết những gì.

Wednesday, 8 August 2018

đi đâu loanh quanh

đi đâu loanh quanh

Mấy ngày nay trời có tuyết. Trời đẹp nhất là khi tuyết mới bắt đầu rơi, những bông tuyết bay trắng xóa không gian, phủ lên vạn vật một màu trắng tinh. Những bông tuyết bay rất nhẹ, chúng rơi xuống chạm mặt đất không một tiếng động. Tuyết bay đầy lấp kín không gian, âm thanh không có nơi đứng, phải nhường chỗ cho im lặng. Trong một ngày tuyết đang rơi, bạn có bao giờ đi ra ngoài và lắng nghe sự thinh lặng chưa? Một sự im lặng rất kỳ lạ. Tôi thích cái thinh lặng của một ngày tuyết rơi, nó rất thân mật và riêng tư. Trên con đường tôi đi có hoa và tuyết, bông tuyết bay trắng khu rừng nhỏ, phủ trên những cành cây bắt đầu xanh lá mới có những nụ hoa tím vàng thật đẹp. Vũ trụ im lắng, chỉ có mỗi tiếng bước chân mình thật êm và gần gũi.

Tuesday, 24 July 2018

Sách Mới: Trên Núi Chớ Tìm Non

Giới thiệu Sách: Trên Núi Chớ Tìm Non

Nguyễn Duy Nhiên
Nhà xuất bản Sách Phương Nam
Số trang 285


Tập sách nhỏ này là tập hợp của những bài viết ngắn, chia sẻ về những trải nghiệm thiền tập. Chúng là những kinh nghiệm, những đoạn văn, mẩu truyện, cảm nghĩ, có liên quan đến thiền tập, giới thiệu cho chúng ta một lối sống hạnh phúc, tự do.

Tuesday, 10 July 2018

cái biết và cái chấp

Cái biết và Cái chấp

Có lẽ chúng ta ai cũng đều biết câu truyện người mù sờ voi.  Một hôm có một vị vua ra lệnh cho người hầu mang một số những người bị mù từ thuở bé tụ họp lại ở một nơi.  Sau đó vua cho sai đem một con voi đến để cho các người mù nhận diện. 
    Người mù thứ nhất được sờ đầu của con voi, người mù thứ hai được sờ lỗ tai con voi, và rồi những người mù khác tuần tự được sờ vòi của voi, thân, ngà, chân và đuôi của nó. 

Tuesday, 3 July 2018

Tảng đá có nặng không?

Tảng đá có nặng không?

Có lần Ngài Ajahn Chah đi dạo với các đệ tử của mình. Ngài chỉ vào một tảng đá thật to bên đường và hỏi: “Các thầy thấy tảng đá đó có nặng không?” Các đệ tử nhìn tảng đá to lớn ấy và trả lời: “Dạ thưa, nó rất nặng.” Ajahn Chah mỉm cười nói, “Nó đâu có nặng, nếu như ta đừng cố gắng mang vác nó lên!”