Thursday, 4 February 2016

Kéo rụng bao nhiêu sao?

Kéo rụng bao nhiêu sao?

Tôi thích được đứng thật yên ngoài hiên thiền đường để nhìn mây trắng phủ kín núi rừng. Tôi thích được nghe tiếng chuông báo chúng của Sư Chú mỗi sáng, mỗi chiều, thong thả vọng xa trong không gian. Tôi thích được nhìn một cánh chim nhỏ lơ lững đứng yên giữa khung trời chiều mênh mông.
    Tôi thích được nhìn bầu trời đêm của rừng núi lấp lánh ngàn vạn vì tinh tú vụn vỡ. Tôi thích được ngồi dưới cội cây già nhìn xuống phố thị xa xăm có trăm ngàn ánh đèn lấp loáng như những châu báu ngọc ngà trong truyện thần thoại.
    Tôi thích những buổi sáng đi thiền hành giữa rừng đan mộc, có hàng cây cao trăm tuổi ngước mặt nhìn không thấy ngọn. Tôi thích được lang thang trong những khu rừng già tối âm u thỉnh thoảng có vài vệt nắng như từ thiên đường rọi xuống.
    Tôi thích được ngắm những buổi chiều hoàng hôn nắng nhuộm vàng rừng núi. Tôi thích được nhìn ra vịnh biển xa xôi có bọt sóng viền trắng bờ. Tôi thích nắm giữ lại một vài giọt ánh trăng trong lòng bàn tay.
    Tôi thích đọc những bài chia sẻ rất thật lòng mình như tâm hồn của một vị tu sĩ mới xuất gia. Tôi thích những bước chân vững chãi, tự nhiên và nhẹ như cỏ lá của một người cư sĩ, bước vào rừng không động cỏ, vào nước không dậy sóng, bước tới thảnh thơi.
    Tôi thích được trèo lên những tảng đá nằm thật yên ngủ quên rồi thấy mình là mây trôi vào Phương Vân Am. Tôi thích con đường thiền hành sáng nay có mây kéo vào che kín lối đi. Tôi thích cõi tịnh độ của tôi, nào có khác gì hơn bây giờ và ở đây đâu?
    Tôi thích những ngày có mây mưa trôi ngang qua tàn lá của rừng già, chợt hóa thân thành ngàn giọt nước mát rơi rụng xuống ướt vai. Tôi thích ngồi yên bên vách đá buổi trưa nghe tiếng của thinh lặng rơi trong không trung.
    Tôi thích được ngồi trong cốc nhỏ bằng gỗ của một ẩn sĩ nghe kể chuyện ngày xưa, rồi một lần rời xa phố thị. Tôi thích những con đường thiền hành nhỏ quanh co có chênh vênh ghềnh đá. Tôi thích được nằm xuống ngủ thật yên dưới bầu trời khuya có hàng thông đứng im in bóng trên nền trời đầy sao vang tiếng rừng đêm.
    Tôi thích những hôm có vài áng mây trắng về ngủ yên trên mặt biển. Tôi thích được thấy lại mình trong một chú tiểu nhỏ, ngồi im lặng trong thiền đường ngước lên nhìn Phật. Tôi thích được nhìn bình minh mọc trên biển, hoàng hôn về trên núi.
    Tôi thích đặt chân trên con đường thiền hành thật êm lót bằng lá đan mộc nhỏ như lá me. Tôi thích những đóa hoa rừng màu vàng, tím mọc hai bên đường giữa mùa đông. Tôi thích được ngắm một con chim xanh thật lạ về đậu trên tảng đá dưới một cội cây già.
    Tôi thích hóa thành mây bay ra biển rồi trở về làm mưa tươi mát núi rừng. Tôi thích được ngồi uống trà với người bạn quen, cuộc đời cũng có lúc ấm như những ngày mưa mùa đông qua núi.
    Tôi thích được bước qua Tổ đường và biết rằng ngàn đời sau người xưa vẫn có mặt trong mỗi bước chân ta đi. Tôi thích được làm chú tiểu của Huyền Không, chùa xưa mái ngói cũ, trèo lên nắm cây sào, đêm khuya rồi không ngủ, kéo rụng bao nhiêu sao?
    Tôi thích được nghe những câu chuyện về tấm lòng của các vị thiền sư ngày xưa, bao dung và độ lượng, sẵn sàng nhận lãnh hết mọi chê bai và khổ đau của cuộc đời.
    Và nếu như bạn có trách tôi sao vẫn còn ưa thích nhiều quá, thì cũng đành chịu thôi. Tôi thì thích được ngồi thật yên để thấy, để nghe, để cảm nhận trọn vẹn cuộc đời này, và đôi khi là để làm những gì mình thích. Hạnh phúc chỉ là đơn sơ và giản dị thế thôi.
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Wednesday, 27 January 2016

Trái Dâu Thứ Ba

Trái Dâu Thứ Ba


Xin chia sẻ với các bạn một ví dụ về ba trái dâu của Lạt ma Dzongsar Khyentse Rinpoche.
Trái dâu thứ ba
Có nhiều người học trò của tôi sau một thời gian tu học, họ lập gia đình, có sự nghiệp, và thường đến gặp tôi để xin được ban phước lành. Tôi chúc cho họ được mọi điều tốt lành, và cũng thường kể cho họ nghe về hình ảnh của ba trái dâu.
    Lúc ban đầu ta có một trái dâu, và lẽ dĩ nhiên trái dâu này tự nó nằm rất vững vàng. Rồi ta có trái dâu thứ hai, ta cố gắng đem đặt nó lên trên trái dâu thứ nhất. Tuy hơi khó khăn một chút, vì ta không sử dụng một vật gì khác để gắn chúng lại với nhau, nhưng việc ấy cũng có thể làm được. Và rồi ta có thêm một trái dâu thứ ba, ta cũng cố gắng đem đặt nó lên trên trái dâu thứ nhì. Việc ấy không phải là dễ nếu không muốn nói là không thể được. Trong lúc cố gắng đặt trái dâu thứ ba ấy lên, nhiều khi ta lại còn vô tình làm rơi cả trái dâu thứ hai xuống nữa.

Thursday, 21 January 2016

Trăng Xưa...

Trăng Xưa...


Vậy là đêm trung thu đã qua đi. Lại một lần trăng tròn rồi sẽ dần khuyết. Đêm Trung Thu. Treo một chiếc lồng đèn giấy lên cây hoa Ngọc Lan trước cửa nhà. Chiếc lồng đèn có lẽ được em gái mua ở một tiệm người Tàu. Bánh Trung Thu thì bày bán ở nhiều nơi (tiệm Việt và Tàu).
    Lạ một điều là đã thử nhiều ...hộp với nhiều nhãn hiệu khác nhau nhưng sao không thấy ngon như ăn bánh Trung Thu ngay trên quê nhà. Không thấy ngon dù đã cầu kỳ pha mấy ấm trà Long Tỉnh - Có lẽ vì là trăng viễn xứ chăng?

Thursday, 14 January 2016

Hãy lo cho nhau

Hãy lo cho nhau


Có một lần, Phật đi dạo vào nơi cư trú của các Thầy để quan sát. Phật thấy một thầy đang nằm một mình trong phòng dưới đất với cơn bệnh kiết lỵ rất nặng. Vị thầy ấy nằm trên chính phân và nước tiểu của mình. Phật hỏi các huynh đệ khác đâu, sao không có ai săn sóc cho thầy? Vị thầy trả lời rằng vì ông không giúp ích gì được cho ai, nên họ đã bỏ đi và để cho ông một mình đối phó với cơn bệnh của mình.

Sunday, 3 January 2016

Khi xúc chạm việc đời

Khi xúc chạm việc đời


Trong bài kinh Hạnh Phúc có bài kệ nói về một trong những phúc lành cao thượng nhất là,
Khi xúc chạm việc đời
Tâm không động, không sầu,
Tự tại và vô nhiễm,
Là phúc lành cao thượng.
   Việc đời thì bao giờ cũng sẽ có những biến đổi, đến đi, còn mất, không bao giờ ngừng nghỉ, mà chúng chắc chắn sẽ mang lại cho ta nhiều xao động. Có thể nào chúng ta lại tiếp xúc với một cuộc sống đầy những đổi thay và bất toàn này, mà tâm mình vẫn “không động, không sầu” được không bạn hả?

Saturday, 19 December 2015

Nhớ đấy, cái cuộc đời này!

Nhớ đấy, cái cuộc đời này!

Vào dịp cuối năm, giữa những rộn rịp chuẩn bị cho một năm sắp hết, chúng ta lại thường có những thời gian ngồi và nhìn lại một năm qua. Ngày tháng cứ lẳng lặng trôi mà đôi khi ta vô tình không hay biết đến. Vào những ngày cuối năm, giữa những vội vã và bận rộn, dường như lại có một không gian lắng đọng một mình.
    Thỉnh thoảng tôi cũng đọc được một vài ghi chép ngắn trên mạng, và có những nhận xét cũng để lại cho ta một sự suy ngẫm. Cuộc sống, chỉ có con người và tình thương mới là sự thật. Trong dịp sắp hết nữa một năm, xin phép được chia sẻ với các anh chị, để có dịp ta nhìn lại và nhớ cuộc đời đang có mặt chung quanh…

Friday, 11 December 2015

nếu như có một ngày

nếu như có một ngày

Nếu như một ngày bạn cảm thấy mình muốn khóc...
Hãy gọi cho tôi
Tôi không hứa
Sẽ làm cho bạn cười vui
Nhưng tôi có thể khóc cùng với bạn…

Nếu như một ngày bạn muốn bỏ chạy đi thật xa
Đừng ngại gọi cho tôi
Tôi không hứa rằng sẽ khuyên bạn đừng bỏ đi
Nhưng tôi có thể đi cùng với bạn…

Wednesday, 2 December 2015

Cuộc đời có mặt để thay đổi ta

Cuộc đời có mặt để thay đổi ta

Giả sử như có một người ngồi trên một chuyến xe lửa đi từ một nơi này đến nơi nọ.
    Và nếu như có một lúc người ấy cảm thấy con đường đi gặp nhiều dằn vặt và khó khăn, anh ta muốn đổi hướng cho chuyến xe của mình đi ngược trở lại. Chiếc xe lửa đang chạy từ đông sang tây, ta muốn quay trở lại để đi từ tây sang đông. Ta nghĩ rằng nếu như hạnh phúc không có ở con đường sang hướng tây, thì có lẽ nó sẽ có mặt ở con đường sang hướng đông.

Thursday, 19 November 2015

Làm sao đo được cuộc đời?

Làm sao đo được cuộc đời?

Tối hôm kia, tôi có đến trường xem buổi trình diễn Khánh Như hát chung với các bạn trong lớp. Khánh Như bây giờ đã lớn, vài năm nữa là đã lên đại học rồi! Tưởng chừng như mới hôm qua đây mỗi ngày tôi vẫn còn đưa nó đến lớp mẫu giáo.
Nhớ một sáng nào, ngày đầu tiên chở nó đến trường, ẵm vào trao cho cô giáo, lên xe đến sở mà lòng tôi cứ lo không biết ngày đầu đi học sẽ ra sao. Rồi mỗi trưa chúng tôi thường chạy đến trường, đứng ngoài xa xa để lén xem KN thế nào. Lúc ấy, nó mặc chiếc áo đỏ đứng  vơ một mình ở một góc sân, quan sát những đứa trẻ khác chạy giỡn với nhau. Giờ này mà bước đến bên nó, thấy chúng tôi chắc KN sẽ mừng vui biết đến chừng nào. Nhưng đứng nhìn một hồi lâu đến giờ chúng vào lớp, chúng tôi cũng trở về lại sở làm thôi. Ngôi trường mẫu giáo cũ kỹ ngày nào giờ đây đã bán cho người khác, họ phá xuống và xây lại thành những căn nhà mới và to hơn.

Friday, 6 November 2015

Đi tìm một trái ớt ngọt

Đi tìm một trái ớt ngọt

Một trong những câu truyện mà tôi thích nhất là câu truyện của ông Nasrudin, một tu sĩ Sufi. Một hôm, người ta thấy ông Nasrudin ra ngồi ở giữa chợ, nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng, và trước mặt ông là một giỏ ớt thật to. Ông cứ đều đặn đưa tay vào giỏ lựa một trái ớt bỏ vào miệng nhai, rồi ông lại khóc than kêu lên thật to mà không kềm chế được.
    Những người đi ngang qua thấy vậy ghé lại hỏi, "Nasrudin, ông làm gì thế, ông có điên không vậy?"  Nước mắt mũi vẫn tuông chảy, ông nói giọng thều thào, "Tôi cứ muốn ăn những trái ớt này, vì hy vọng rồi sẽ tìm được một trái ớt ngọt."

Thursday, 29 October 2015

Tôi muốn về làm sáu tuổi.

Tôi muốn về làm sáu tuổi.
Tôi muốn được về làm sáu tuổi.
Tôi muốn vào quán bán bánh kẹo bên đường và nghĩ rằng đó là một nhà hàng sang trọng và nổi tiếng nhất toàn cầu.
Tôi muốn được xếp tàu giấy thả trôi trên những vũng nước bùn sau cơn mưa, và lấy đá thảy tạo thành những con sóng nhỏ.
Tôi muốn nghĩ là kẹo quý báu hơn tiền bạc, vì chúng có thể ăn được.

Thursday, 15 October 2015

Ngắm nhìn tĩnh tại thôi

Ngắm nhìn tĩnh tại thôi

Chúng ta thường nghe nói rằng chữ tu có nghĩa là sửa. Tu tập có nghĩa là ta sửa đổi để mình có thể được trở nên tốt đẹp hơn, sống an vui và hạnh phúc hơn. Nhưng vấn đề “sửa đổi” ấy cũng không dễ hiểu và đơn giản như chúng ta vẫn tưởng. Vì thế nào là sửa đổi, mà thật ra ta có thể thay đổi được những gì?

Monday, 12 October 2015

Ghé qua nhà sách


Tình cờ ghé qua nhà sách Nguyễn Huệ Fahasa, Sài Gòn, thấy những quyển sách mình trên kệ...





free hit counter

Thursday, 1 October 2015

Giúp người khác biết tu học

Giúp người khác biết tu học
Hỏi:  Tôi có một người rất thân đang gặp nhiều khó khăn và khổ đau, chị ta không tìm được một lối sống nào cho có hạnh phúc. Tôi tin rằng nếu chị ta bớt dính mắc và bớt quan trọng hóa những ý nghĩ của mình, chị sẽ bớt khổ đau hơn. Đây là điều mà tôi học được trong thiền tập. Nhưng tôi nghĩ là chị chưa sẳn sàng để tìm hiểu về đạo Phật, hay là chịu tập thiền trong lúc này. Tôi rất muốn giúp chị và hướng dẫn chị vào con đường tu học. Tôi phải làm cách nào đây, tôi không muốn giảng đạo Phật cho chị, hay là bắt chị làm những việc gì mà chị ta chưa sẵn sàng?

Friday, 18 September 2015

Có thể buông bỏ được

Có thể buông bỏ được

Có câu chuyện về một người nọ kể cho những người bạn mình nghe một câu truyện vui, khi nghe xong ai cũng đều bật cười. Rồi anh nói muốn kể thêm một câu truyện vui nữa, nhưng anh lặp lại cũng cùng câu truyện ấy, và chỉ có vài người cười. Xong, anh tiếp tục kể lại một lần nữa, lần này thì ai cũng im lặng. Đến khi anh lặp lại thêm lần nữa thì bắt đầu có nhiều người lộ vẻ khó chịu và bực mình.