Friday, 26 June 2015

mây núi nào không bay cạnh núi

mây núi nào không bay cạnh núi

Tối nay trên đường về nhà, tôi thấy một vầng trăng tròn sáng thật to mới lên. Người ta cho biết tối nay có một “super moon” mà mỗi năm chỉ xuất hiện một vài lần, khoảng thời gian khi mặt trăng ở gần trái đất nhất. Mùa đông nên trời tối sớm, một vầng trăng vàng to nằm giữa bầu trời ngay trên những cao ốc thành phố.
    Phố xá đông người đang vội vã trên đường về nhà sau một ngày làm việc bận rộn. Giữa những náo nhiệt, một vầng trăng thật to vẫn lặng yên tròn sáng trên cao. Đẹp và tĩnh lặng. Tôi chợt muốn ghi giữ lại hình ảnh ấy. Nhưng cuộc sống thì cứ trôi, không có gì là đứng yên mãi cho ta đâu bạn hả…
Cuộc sống là để ta trải nghiệm
Thầy Ajahn Brahm cũng có chia sẻ một kinh nghiệm tương tự trong một chuyến đi sang Ấn độ nhiều năm về trước, khi ông còn là một cư sĩ.
“Lần đầu tiên tôi được nhìn những tấm ảnh của dãy Himalayas là khi còn ở học đường. Một cảnh tượng rộng lớn, bao la, hoang dã và rất quyến rũ. Tội tự nhủ rồi có một ngày mình sẽ đi đến nơi đó.
    Sau khi học xong đại học, trước khi đi làm, tôi quyết định đi sang Ấn độ và đến thăm rặng Himalayas. Nhưng khi tôi đến Ấn độ thì lại đúng ngay vào mùa mưa monsoon trong năm, trời cứ mưa dầm dề mỗi ngày. Chúng tôi đi lên đến tận phía bắc ở Kathmandu, nhưng cũng chỉ thấy một chân trời phủ toàn mây mà không thể nào nhìn thấy được rặng Himalayas.
    Một hôm trong lúc ở Kathmandu, có người báo cho tôi biết là có một chiếc xe chở thư đi lên miền bắc, đến biên giới của Tibet, và nếu tôi muốn họ có thể chở đến đó, chỉ tốn có vài đồng rupees. Và ngay sáng sớm hôm sau, tôi cùng với hai người bạn nữa, ngồi trên chiếc xe tải chở thư đi lên miền bắc.
Đi đến khoảng 1 giờ trưa, người tài xế dừng lại nghỉ tại một ngôi làng nhỏ. Trong khi chờ người tài xế ăn trưa, hai người bạn rủ tôi leo lên một ngọn đồi nhỏ gần đó. Mười lăm phút sau, khi chúng tôi leo lên đến đỉnh đồi, những đám mây mưa ở phía bắc bổng từ từ tan và hé mở ra. Lần đầu tiên trong đời mình, tôi được nhìn tận mắt rặng Himalaya thật hùng vĩ giữa một bầu không gian trong lành sau một cơn mưa. Cảnh tượng tuyệt vời ấy làm tôi nín thở.
    Tôi muốn ghi lại hình ảnh ấy, nhưng sực nhớ là mình đã để chiếc máy ảnh lại trong xe. Tôi vội vã chạy ngược xuống, lấy chiếc máy ảnh của mình, và rồi cố phóng nhanh hết sức trở lên đồi. Khi tôi vừa lên lại đến đỉnh thì mây mưa đã kéo lại và khép kín chân trời. Tôi chỉ lên trễ có vài giây thôi. Và đó cũng là lần cuối cùng mà tôi có dịp được nhìn thấy rặng Himalaya.
    Hai người bạn của tôi nãy giờ vẫn ngồi yên nhìn ngắm và thưởng thức một cảnh tượng hùng vĩ, quay sang hỏi tôi đã bỏ đi đâu. Họ kể lại những chi tiết thật kỳ diệu của một quang cảnh bao la, hùng tráng, đẹp phi thường. Tôi cảm thấy mình là một kẻ ngu khờ, đã đánh mất đi cơ hội ấy chỉ vì muốn bắt giữ nó lại.
    Nhưng tôi cũng học được một điều quý giá này, là khi ta muốn bắt giữ lại một giây phút nào đó, bằng phim ảnh hay ghi chép lại trên giấy, nó sẽ vụt thoát đi, và ta sẽ đánh mất đi tất cả những gì là kỳ diệu. Cũng giống như rặng Himalaya hùng vĩ ấy, những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời là để mình trải nghiệm, chứ không phải để ta bắt nhốt chúng lại vào trong một khuôn khổ nào đó. Mà ta cũng sẽ không thể nào quên được những giây phút ấy, thì mình cũng đâu cần phải bắt giữ chúng lại làm gì?”
Mây núi nào không bay cạnh núi
Tôi nghĩ, ngồi yên nhìn ngắm môt chân trời phủ kín mây, nó cũng đẹp và kỳ diệu như là chính rặng Himalaya hùng vĩ kia vậy, nếu như ta biết có mặt trọn vẹn. Khi ta không có ý muốn bắt giữ hay thay đổi một điều gì, cho dù đó là hạnh phúc hay bất an, thì thực tại nào cũng đẹp và kỳ diệu, phải không bạn? Vì phiền não đâu thể làm gì có mặt!
    Khi đứa con gái tôi khoảng năm tuổi, có lần tôi chở nó đi chơi. Hai ba con dừng lại ở một quán bên đường. Bước ra ngoài tôi chợt bắt gặp một vầng trăng tròn to mới lên thật đẹp trên bầu trời cao. Sống trong thành phố, ít khi mình có dịp nhìn trăng sáng. Tôi bế nó lên ngồi trên đầu xe, và chỉ cho nó thấy vầng trăng to. Hai ba con tôi ngồi với nhau thật lâu, nhìn trăng. Lúc ấy tôi cũng không có phương tiện gì để bắt giữ hay ghi lại hình ảnh ấy, nhưng giây phút ấy tôi không bao giờ quên...
    Vầng trăng sáng rồi cũng sẽ trở lại, nó có mất đi đâu, đâu cần ta phải cố gắng làm một điều gì. Chúng đến đi tự nhiên trong sự vận hành của vạn pháp. Như mây cao bao giờ cũng bay ngang đầu núi, như sóng sẽ đến đi thong dong ngoài biển xa, mùa xuân hoa vẫn nở, bình minh đến thì người lại tỉnh giấc… Chúng đâu cần gì đến sự can thiệp, thắc mắc hay mong cầu nào của ta.
Tử sinh đừng hỏi, kẻo phí lời.
Thời tiết, nhân duyên vốn tại trời.
Mây núi nào không bay cạnh núi,
Sóng nào chẳng ở chốn xa khơi.
Hoa nở tháng Ba, luôn vẫn vậy.
Gà gáy canh năm đánh thức người
~ Tuệ Trung Thượng Sĩ
    Nếu như ta biết giữ cho tâm mình rộng mở, và một chút kham nhẫn, tôi nghĩ ta có thể trải nghiệm được tất cả những giây phút kỳ diệu của cuộc sống, thay vì chỉ lo bận rộn nắm bắt và cứ tạo tác mải thêm thôi...

 Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Friday, 19 June 2015

Bước vô thấy Phật

Bước vô thấy Phật

Cuộc sống ngày nay, không biết chúng ta còn có khả năng tiếp xúc với thế giới chung quanh mình một cách chân thật không bạn hả?
Nhiều năm trước, có một nhà văn tên Bill McKibben viết một quyển sách với tựa đề là "The Age of Missing Informations. Chúng ta thường gọi kỷ nguyên này là kỷ nguyên của thông tin, the age of informations, nhưng đối với McKibben thì ngược lại, ông cho rằng chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên của sự thiếu hụt thông tin.

Tuesday, 9 June 2015

cái thấy và cái chấp

cái thấy và cái chấp

Có lẽ chúng ta ai cũng đều biết câu truyện người mù sờ voi.  Một hôm có một vị vua ra lệnh cho người hầu mang một số những người bị mù từ thuở bé tụ họp lại ở một nơi.  Sau đó vua cho sai đem một con voi đến để cho các người mù nhận diện. 
    Người mù thứ nhất được sờ đầu của con voi, người mù thứ hai được sờ lỗ tai con voi, và rồi những người mù khác tuần tự được sờ vòi của voi, thân, ngà, chân và đuôi của nó. 

Monday, 25 May 2015

o Có nhìn thấy không ?

Có nhìn thấy không ?

Có một thiền sinh vào tham vấn với vị thầy của mình.  Anh ta than phiền là sau nhiều năm dụng công tu tập anh cảm thấy bế tắt, vẫn không lãnh hội và thấy được đạo pháp.
Vị thầy im lặng lắng nghe rồi nhìn anh nói, "Nếu con nghĩ rằng tu tập có nghĩa là mình phải cố sức tìm kiếm để đạt được được một điều gì đó, thì việc ấy rất sai lầm."

Saturday, 9 May 2015

dù đang ở nơi nào

dù đang ở nơi nào

Ông Henry David Thoreau là một nhà thiên nhiên học và cũng là một nhà văn nổi tiếng của thế kỷ 19. Có lần ông đã bỏ ra hơn hai năm trời để sống một mình trong một khu rừng vắng tại hồ Walden. Bạn có biết để làm gì không?  Để tìm lại mình.
Ông chọn một lối sống thanh vắng tĩnh mịch trong suốt hai năm trời ấy để tập sống với những gì đang thật sự có mặt chung quanh ông, những gì đang xảy ra bây giờ và ở đây. Ông có viết hồi ký để chia sẻ lại kinh nghiệm ấy.

Tuesday, 28 April 2015

chợt thấy quê nhà vẫn đây

chợt thấy quê nhà vẫn đây

Mỗi khi có thời gian nghỉ, tôi vẫn muốn thong thả được làm những gì mình thích.  Ở gần nhà có một quán cà phê nhỏ, những dịp rảnh rỗi tôi lại thường ghé qua đây, mua một ly cà phê nóng, và tìm một góc ngồi đọc sách.  Giữa những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời gian ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một ngày, là một hạnh phúc.  

Thursday, 16 April 2015

Friday, 3 April 2015

Một bài học từ iPad

Một bài học từ chiếc ipad

Ngày nay chúng ta đang sống trong một thời đại của thông tin mà bất cứ lúc nào ta cũng có thể “kết nối” được với thế giới chung quanh. Những công nghệ mới thúc đẩy chúng ta làm việc gì cũng muốn có kết quả tức thì, nhất là trong giai đoạn toàn cầu hóa này, khi kỷ thuật truyền thông nơi đâu và lúc nào cũng có.

Sunday, 22 March 2015

Nguyên Vẹn Cuộc Đời


Sáng nay thức dậy, tôi thấy trên đầu mình có mặt trời
Tôi thấy ngập ngừng trên màu lá tiếng chân tôi
Giữa một ngày mưa, tôi chợt thấy những thay đổi gọi mời
Tôi thấy chung quanh tôi một cuộc đời đang mới

Tuesday, 10 March 2015

Lặng im như hoa cúc

Lặng im như hoa cúc

Thầy Ajahn Brahm có lần chia sẻ khi ông mới đến ở tu viện Wat Pah Pong của ngài Ajahn Chah, ông thường được nghe Ngài Ajahn Chah kể một câu truyện về làm thế nào để hái một trái xoài.
Tu viện Wat Pah Pong là một vườn xoài. Và theo người ta kể thì những cây xoài ở đây được lấy hạt giống từ chính cây xoài được trồng bởi đức Phật. Vườn xoài lúc nào cũng đầy trái thơm chín chỉ chờ người hái. Nhưng theo lời Phật dạy thì chúng ta không nên leo lên cây hái trái. Và ta cũng không cần phải lấy cây sào vói hái, hay là rung lắc cho trái rụng xuống. Chúng ta chỉ cần ngồi yên dưới cây, với hai bàn tay mở rộng, và rồi trái xoài chín sẽ rơi vào trong lòng bàn tay mình. Ajahn Chah nói đó là một lời dạy đầy tuệ giác và tình thương của đức Phật.

Thursday, 5 March 2015

vì cách hành xử của mình

Ngày nay chúng ta không cần phải lo sợ rằng trái đất này sẽ bị hủy diệt vì sự va chạm của những thiên thạch (asteroid) ngoài không gian, hay do những bệnh dịch toàn cầu, hoặc là vì thiên tai núi lửa, sóng thần, động đất…

Thursday, 26 February 2015

âm thanh của một bàn tay

âm thanh của một bàn tay
Đa số chúng ta có lẽ đều biết câu truyện này.  Có một vị thiền sư được những người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch.  Một gia đình sống ở gần đấy có một cô con gái xinh đẹp.  Một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra rằng cô có thai, và cô gái thú nhận rằng cha của đứa bé chính là vị thiền sư này.  Cha mẹ cô gái vô cùng tức giận.  Sau khi đứa bé sinh ra, ông bà mang nó tới trao cho vị thiền sư, và ông không nói gì chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng: “Thế à?” rồi thôi.